Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 748: Chương 748: Bày Cách
Ngươi coi ta là thằng ngu đấy à?
Đương nhiên Tống Kỳ Lân không tin, vì lúc trước hạ nhân có nói, Tô An Lâm vừa tiễn một nhóm khách rời đi cơ mà.
“Ha ha, đại nhân khách sáo quá, ta cũng chưa chờ lâu lắm, vả lại trà nhà ngươi uống khá ngon.”
Nét mặt Tống Kỳ Lân không rõ vui giận, ánh mắt nhìn chằm chằm Tô An Lâm, tựa như đang muốn phỏng đoán suy nghĩ trong lòng đối phương.
Hắn vốn tưởng rằng, Tô An Lâm tới phá chỗ của hắn thì nhất định sẽ không niềm nở tươi cười chào đón, nào ngờ Tô An Lâm lại tỏ vẻ thân thiết như người mình.
“Dương Quyên, Tống công tử thích loại trà này, lát nữa gói cho hắn một cân nhé.”
“À...Vâng!”
Dương Quyên có chút cạn lời, loại trà này là loại rẻ nhất mà cũng mang ra tặng được.
Tống Kỳ Lân cười đáp:
“Vậy ta không khách sáo nữa.”
“Không có gì, Tống công tử nói đi, không biết hôm nay ngươi tới đây có chuyện gì?”
Tô An Lâm hỏi.
Tống Kỳ Lân nói thẳng:
“Thế ta cũng không vòng vo nữa. Đại nhân, hẳn ngươi biết hôm nay ngươi đã đập phá chỗ của ta, làm ta tổn thất không nhỏ.”
“Tống công tử đang nhắc tới Thúy Yên lâu ư?”
“Đúng vậy, đó là địa bàn của ta, chẳng ai không biết, chẳng ai không hay! Đại nhân, ngươi đập phá nơi đó, niêm phong toàn bộ Thúy Yên lâu, còn bắt người của ta nữa, ngài khiến ta tổn thất lớn lắm đấy.”
Tô An Lâm gật đầu, không mặn không nhạt nói:
“Chỉ trách ngươi xui xẻo thôi.”
“Xui xẻo?”
“Ừ, ta vốn chỉ tình cờ đi ngang qua vì chút chuyện tra án, nhưng cái tên Đại Thanh Long gì đó lại khiêu chiến ta, đánh một hồi không cẩn thận mới lôi cả những người ngươi bắt cóc ra theo. Ngươi nói xem, có bao nhiêu con mắt nhìn chằm chằm như thế, ta biết làm thế nào?”
Tô An Lâm quyết định cười trừ đối phó cho qua chuyện.
Không thể cứ nhường nhịn Tống Kỳ Lân mãi được, để tránh mình thật sự bị trói chặt về phe hắn.
Tạm thời chưa xét đến ổn định hay không ổn định, chỉ tính đến việc nếu như thật sự xảy ra chuyện gì, thì người cõng nồi chỉ có thể là hắn thôi, nếu thế không đời nào hắn đồng ý.
Tống Kỳ Lân mỉm cười nói tiếp:
“Ngươi là Trưởng ty đại nhân mà ngay cả chút chuyện cỏn con này cũng không giải quyết được ư?”
“Dù sao cũng nhiều người chứng kiến như thế, ta thực sự rất khó xử.”
“Đại nhân, vậy ngài có muốn nghe ta bày cách xem ngài nên làm thế nào hay không?”
Tô An Lâm nhướng mày:
“Ngươi đang chỉ tay năm ngón với ta đấy à?”
“Không dám, nhưng ta nhất định phải nói mấy câu. Lúc ấy ngươi có thể đưa những người ở hiện trường đi rồi tự mình rời đi, xong xuôi thì công bố lời thanh minh là đã cứu người ra rồi, ta đem người cho ngươi là được mà! Hà tất phải làm như vậy, ngươi nói xem?”
“Ồ, ra là ngươi có cách này.”
Tô An Lâm sực hiểu ra.
“Bây giờ ngươi niêm phong nơi đó rồi, ngươi nói xem phải làm sao đây?”
“Vậy ngươi nói xem phải làm sao bây giờ?”
“Thả người, bỏ niêm phong!”
Tống Kỳ Lân quay đầu:
“Sau đó tuyên bố rằng ngươi điều tra nhầm, đích thân xin lỗi!”
Tên này được lắm, còn muốn hắn công khai xin lỗi cơ à.
Tô An Lâm còn hoài nghi không biết mình có nghe nhầm hay không ấy?
“Ha ha ha, thú vị đấy. Thế nếu ta không xin lỗi thì sao?”
Tống Kỳ Lân đã không có ý định kiên nhẫn nói nhiều với Tô An Lâm nữa.
Hắn cũng không phải kẻ ngu, đương nhiên có thể nhận ra Tô An Lâm đối đáp rất qua loa lấy lệ, không hề chân thành chút nào.
Bởi vậy, Tống Kỳ Lân trực tiếp quay đầu, đi vào đình viện bình tĩnh nói:
“Đại nhân, ngài có biết Tống gia ta cắm rễ ở nơi này đã một ngàn một trăm sáu mươi bảy năm ba tháng hai mươi mốt ngày rồi không!”
“Ta thân là con trai trưởng của Tống gia, nói câu không dễ nghe thì ta chính là trời ở đây!”
“Không ai dám khiêu khích Tống gia ta hết.”
“Kể cả những người tiền nhiệm trước ngươi cũng vậy, họ đều rất sợ ta, ngươi có biết tại sao họ lại sợ ta không?”
“Tại sao thế?”
Tô An Lâm khẽ mỉm cười, có chút hứng thú.
“Bởi vì họ nên sợ ta, và ngươi cũng nên sợ ta!”
Tống Kỳ Lân quay đầu, nhìn thẳng vào Tô An Lâm.
“Ha ha ha, ta nên sợ ngươi, ta nên sợ ngươi á?”
Tô An Lâm lắc đầu bật cười:
“Ta thấy rất tò mò đấy, tại sao vậy?”
“Xa không nói, nhưng ta đã cho ngươi nhiều đồ như vậy, có câu lấy tiền của người thì phải giải trừ tai họa cho người, ngươi đi ra ngoài hẳn làm chuyện gì cũng phải tuân theo quy củ chứ!”
Tống Kỳ Lân lạnh giọng đe.
“Ồ, hóa ra ngươi cho ta đồ là có mục đích này à, ta còn tưởng ngươi đang cầu xin ta đó chứ.”
“Ha ha, Trưởng ty đại nhân, ta hiểu rồi, hiểu rồi, không phải dài dòng nữa, vậy sau này ngươi...tự mà cầu phúc cho mình đi, ta đi trước.”
Tống Kỳ Lân thân là con trai trưởng của Tống gia, hắn cũng không phải dạng vừa.
Nếu Tô An Lâm đã không định nhả ra, thì hắn không cần phải nói nhiều thêm nữa.
“Đại nhân, xem ra Tống Kỳ Lân này sẽ đối phó với ngài đó, tiếp theo chúng ta nên làm gì?