Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 747: Chương 747: Ngươi Sợ Cái Gì
Hắn vốn cho rằng mình có thể tìm được vài công pháp tốt đây.
Dương Quyên bất đắc dĩ lên tiếng giải thích:
“Đại nhân có điều không biết, những người làm chức ti trưởng đại nhân giống như ngài đây, bình thường sẽ có xuất thân từ danh môn vọng tộc, bản thân vốn đã có thực lực bất phàm! Cũng có một bộ phận, đó chính là những người xuất thân từ đệ tử trong Thanh Điền Phái, cho nên họ đều không cần phải học thêm công pháp để trở nên cường đại làm gì. Chính vì thế, công pháp ở nơi đây đều dành cho hạ nhân thông thường sử dụng đến.”
Tô An Lâm hỏi:
“Vậy có công pháp tu luyện linh khí hay không?”
Dương Quyên sững sờ, nhất thời cảm thấy kinh ngạc vô cùng:
“Đại nhân, sao ngài lại đột nhiên nghĩ tới những thứ này?”
“Không được sao?”
Tô An Lâm hỏi ngược lại, ánh mắt nhìn chăm chú vào Dương Quyên:
“Ngươi sẽ không cho rằng bổn đại nhân chỉ muốn làm một ti trưởng nho nhỏ đó chứ?”
Nho nhỏ?
Vẻ mặt Dương Quyên trở nên ngờ vực.
Ở trong mắt nàng ta, chức vị ti trưởng này gần như đã cao hơn cả núi rồi.
Nàng ta đã hơn năm mươi tuổi, liều mạng nhiều năm như vậy, mấy năm trước mới miễn cưỡng đạt được vị trí phó ti trưởng.
Mà thế này gần như đã là mức cuối cùng nàng ta đạt được rồi.
Nguyên nhân đơn giản, bối cảnh nàng ta không mạnh, chỉ là một người đến từ một tiểu gia tộc mà thôi.
Nếu như không phải một vị biểu tỷ của nàng ta gả cho một đệ tử của Thanh Điền Phái, với thân phận của nàng ta còn chẳng thể nào đạt đến cái chức phó ti trưởng này, đây chính là điểm khác biệt.
Cho nên khi nghe Tô An Lâm nói, ti trưởng chỉ là một chức vị nho nhỏ, lời này khiến nàng ta có chút khó chịu.
“Đại nhân, vậy ngài là muốn…”
“Ta muốn thành tiên!”
Tô An Lâm thẳng thắn nói ra.
“xì xì xì…”
Dương Quyên hít một luồng khí lạnh, nàng ta chỉ cảm thấy khẩu khí của Tô An Lâm này cũng không nhỏ.
Thành tiên, hai chữ này nói ra thì đơn giản, nhưng trong Thanh Điền Phái, mỗi năm có thể có được mấy người bước lên trên tiên lộ? Một người cũng không có!
Đúng vậy, một người cũng không có.
Mà cần đến mấy năm mới hiếm hoi có được một người.
Đây là độ khó đến thế nào chứ?
“Làm sao, ngươi cảm thấy ta không được sao?”
Tô An Lâm cười khẽ.
“Không, đại nhân thực lực hùng hậu, có lẽ sẽ có hy vọng, nhưng nếu như ngài muốn công pháp tu luyện linh khí thì chỉ có thể tiến vào nội môn Thanh Điền Phái! Thậm chí có tiến vào nội môn thì cũng rất khó để tu luyện.”
“Chuyện này sau này rồi hãy nói sau, dẫn ta đi đến nơi cất giữ công pháp xem thử.”
Tô An Lâm quyết định đi dạo xem thử một chút.
“Dạ!”
Mà lúc này ở bên ngoài, Tống Kỳ Lân đã dẫn theo một đám người đến trước cổng lớn.
Tống Kỳ Lân lạnh lùng nhìn cánh cổng Chấp pháp ti, trực tiếp đi vào bên trong.
…
“Biết ngay là không có thứ gì tốt mà!”
Tô An Lâm đi dạo một vòng trong thư viện Chấp Pháp Ty, mò mẫm hết những công pháp cũ kỹ thậm chí không lành lặn một lượt mà chẳng thấy thứ gì tốt cả.
Ài, hắn vốn còn tưởng là đào được kho báu cơ chứ, ai ngờ lại mất công toi.
“Đại nhân, Tống Kỳ Lân công tử đã chờ ở bên ngoài hơn nửa canh giờ rồi.”
Dương Quyên ở bên cạnh không nhịn được lên tiếng nhắc nhở.
Thực ra khi họ tiến vào thì Tống Kỳ Lân đã tới rồi, nhưng Tô An Lâm lại thẳng thừng buông một câu, bảo cứ cho hắn chờ một lúc, sau đó dẫn nàng đến đây xem công pháp.
Thế này là đang ra oai với Tống Kỳ Lân còn gì!
Lúc ấy Dương Quyên sửng sốt đến ngơ luôn, nàng còn nhắc nhở vài câu, nói đối phương là Tống Kỳ Lân đó, chỉ thiếu nước nói thẳng rằng chúng ta không dây vào nổi thôi.
“Ngươi sợ cái gì hả?”
Tô An Lâm nói.
“Đại nhân à, Tống gia có người trong Thanh Điền phái đấy!
“Có người thì sao nào? Ta ngồi trên chức vị này, hắn quản được chắc?”
Tô An Lâm hỏi ngược lại!
Đương nhiên là không quản được, nếu không Tống gia cần gì phải tặng quà cho hắn lấy lòng làm chi?
Nếu thật sự lợi hại như thế thì dứt khoát tự mình chọn ra một Trưởng ty rồi, cần gì phải để cho hắn làm?
“Chuyện này...”
“Thôi, xem cũng xem xong rồi, giờ ra ngoài gặp hắn đi.”
Tô An Lâm bước ra ngoài.
...
Trong đại sảnh, Tống Kỳ Lân ngồi uống trà mà vẻ mặt đã khó coi tới cực điểm!
Ra oai với hắn? Thị uy với hắn ư?
Ha ha, Đệ Ngũ Thành An, ngươi giỏi thật đấy!
Cho dù Tống Kỳ Lân Tống gia hắn với thành chủ quan hệ không tốt, nhưng lúc đến chỗ thành chủ, đối phương vẫn phải tươi cười chào đón chứ không thờ ơ lạnh nhạt thế này!
Vậy mà cái tên Đệ Ngũ Thành An này lại giỏi gớm, còn ra oai với hắn cơ đấy.
Xem ra hoặc là chê ta chưa tặng đồ đủ nhiều, hoặc là đầu óc có vấn đề rồi mới dám chống đối lại ta như thế!
Tống Kỳ Lân hằn học nghĩ bụng.
“y da, Tống công tử, ngại quá, ngại quá, để ngươi đợi lâu rồi. Vừa nãy ta đang luyện công, ngươi biết đấy, luyện công giữa chừng mà cắt ngang thì dễ xảy ra chuyện lắm!”
Tô An Lâm vừa ra đã cười ha hả nói vuốt đuôi.