Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 746: Chương 746: Xe Ngựa

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Điều này khiến Tô An Lâm phải cảm khái, chênh lệch về thân phận có lúc chính là khoảng cách tự nhiên.

Đây không phải là việc mà hắn có thể thay đổi được, cho nên cũng mặc kệ bọn họ.

“Không cần đa lễ, chúng ta là bằng hữu, về sau vẫn gọi ta một tiếng công tử là được rồi.”

Tô An Lâm cũng không hề ra vẻ phách lối kiêu căng mà bình thản nói ra lời này.

“Ách...đại nhân, ngài là đại nhân, bọn ta vẫn gọi ngài là đại nhân thì mới phải, cấp bậc lễ nghĩa không thể quên được.”

La Khê vội vã đáp lời.

La Thiến Mẫn thì lại nói rằng:

“Ca, Đệ Ngũ công tử không phải là người tính toán thiệt hơn, hắn đã nói như vậy rồi, chúng ta cứ nghe theo ý của hắn.”

“Vẫn là La tiểu thư thẳng thắn dễ chịu!”

Tô An Lâm nhìn xe ngựa bên ngoài cửa, tò mò hỏi:

“Những xe ngựa này làm cái gì?”

“Sáng sớm ngày hôm nay, phụ tử hai người Đổng Phi Hổ và Đổng Chuẩn đến đây thỉnh tội, họ đã tặng đến sáu xe ngựa đồ vật, những thứ này nên thuộc về công tử ngài, cho nên bọn ta kéo đến đây.”

La Thiến Mẫn khẽ cười nói

Nàng ta hoàn toàn không chú ý đến những thứ này, suy cho cùng Tô An Lâm đã cứu bọn họ.

Những món đồ này đưa cho Tô An Lâm cũng là chuyện đương nhiên.

Tô An Lâm khẽ gật đầu, hắn đương nhiên vui vẻ nhận lấy:

“Khách sáo rồi, à đúng rồi, sau đó Đổng gia không nói gì nữa chứ?”

“Không có, họ vẫn luôn miệng xin ta, bảo ta ở trước mặt ngài nói tốt cho họ vài câu.”

La Thiến Mẫn cười nói.

“Ha ha ha, như vậy rất tốt, cũng may mà bọn họ không làm bị thương người của chúng ta, nếu không sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy đâu.”

Tô An Lâm thản nhiên nói, trong giọng điệu đầy sát ý nghiêm nghị.

Nhìn dáng vẻ của Tô An Lâm, La Thiến Mẫn hoảng hốt một trận.

Nàng ta bất giác nhớ đến khoảng thời gian lúc vừa mới quen biết Tô An Lâm.

Lúc đó, Tô An Lâm hoàn toàn không giống một người làm quan!

Mà lại giống như một võ giả lưu lạc thông thường.

Thực tế thì trong lòng La Thiến Mẫn cũng có vài chỗ cảm thấy rất kỳ lạ, chẳng hạn như, Tô An Lâm từng hỏi nàng ta một số chuyện liên quan đến việc làm quan, hay là Tô An Lâm thường không hiểu rất nhiều chuyện trong Chấp pháp ti.

Chỉ là nàng ta rất thông minh, toàn bộ những chuyện này nàng ta cất vào trong lòng, chưa từng nhiều lời.

“La Khê!”

Trò chuyện được một lúc, Tô An Lâm bỗng nhiên nhìn về phía La Khê.

“Công tử có gì phân phó?”

La Khê vội vàng lên tiếng.

“Ngươi ra ngoài trước đi, ta nói với tỷ tỷ ngươi vài câu.”

“Dạ.”

La Khế hưng phấn trong lòng, hắn cho rằng, Tô An Lâm có ý với tỷ tỷ của hắn.

La Khê đi ra bên ngoài, La Thiến Mẫn hiếu kỳ hỏi:

“Đệ Ngũ công tử, ngài muốn nói gì với ta?”

”Lúc trước ở tại nhà của ngươi, đã làm phiền các ngươi rồi, có một vài người có thể sẽ hỏi các ngươi một số chuyện, ngươi cũng là người thông minh, có những chuyện hy vọng ngươi biết nên làm thế nào.”

Tô An Lâm mập mờ nói ra vài ba câu, La Thiến Mẫn dường như hiểu được gì đó, liền gật đầu:

“Ta đã hiểu.”

Tô An Lâm bật cười:

“Ngươi là người thông minh, gần đây quan hệ giữa ta và Tống gia có thể sẽ không tốt lắm, thời gian này các ngươi cách xa ta một chút để tránh bị vạ lây.”

“Ta hiểu.”

Trong lòng La Thiến Mẫn lúc này đã có suy đoán, nàng ta ngay lập tức hít sâu một hơi, thầm nghĩ Tô An Lâm thật to gan!

Thực tế thì trước đó nàng ta đã đại khái đoán ra được thân phận của Tô An Lâm rồi.

Suy cho cùng dù cho Tô An Lâm có giả vờ có giống đi nữa thì cũng không thể giải thích cho việc hắn muốn bái nhập vào phái Thanh Điền.

Suy cho cùng nếu như là người chấp pháp ở nơi này thì hắn sẽ không tiến vào phái Thanh Điền được.

Mà những lời Tô An Lâm vừa nói từ một khía cạnh nào đó đã chứng minh được suy đoán của nàng ta.

“Công tử, vậy tiếp theo đây ngài có phải đi đến Thanh Điền Phái hay không? Thanh Điền Phái khoảng chừng ba tháng nữa sẽ thu đồ đệ.”

Tô An Lâm khoát tay, nói:

“Đương nhiên là muốn tiến vào rồi, đến lúc đó ta đi đến đâu sẽ tính đến đó.”

La Thiến Mẫn khẽ gật đầu.

Lúc này nàng ta mới biết được vì sao Tô An Lâm lại bảo nàng ta cách xa hắn một chút.

Dù sao thì với thân phận của Tô An Lâm một khi bại lộ ra ngoài, vậy thì xong đời.

La gia của bọn họ chỉ sợ cũng sẽ bị người ta hỏi đến.

Đợi đến khi La Thiến Mẫn rời khỏi, Tô An Lâm cũng bắt đầu suy nghĩ đến chuyện tiến tới Thanh Điền Phái.

Trên thực tế nếu như hiện tại hắn có thể đạt được công pháp tu luyện linh khí thì cũng không cần phải tới Thanh Điên Phái nữa.

Nghĩ đến đây, Tô An Lâm hô to:

“Dương Quyên.”

Hiện tại Dương Quyên hoàn toàn trở thành “thư ký bên người” của Tô An Lâm.

Nghe thấy tiếng Tô An Lâm gọi, Dương Quyên vội vàng đi vào:

“Đại nhân, ngài có gì phân phó?”

“Nơi cất giữ công pháp trong Chấp pháp ti nằm ở chỗ nào?”

Dương Quyên vội vã đáp lời:

“Ngay tại hậu viện, nhưng cũng không có công pháp nào tốt cả, toàn là công pháp cho đám hạ nhân sử dụng mà thôi.”

“Chấp pháp ti lớn như thế, công pháp tốt không có sao?”

Tô An Lâm có chút khó tin.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...