Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 745: Chương 745: Ngươi Không Phải Là Người

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Ba mươi trận thắng hết ba mươi trận, kỷ lục này mười năm cũng hiếm thấy ai có được.

“Chuẩn bị phối hợp tác chiến!”

Dương Quyên nói với những nhân viên chấp pháp bên cạnh.

“Dạ!”

Mấy nhân viên chấp pháp này thực ra cũng rất sợ, lúc này nhìn thấy đích thân Tô An Lâm ra tay, bọn họ không hẹn mà cùng thở phào một hơi.

Ít ra, bọn họ cũng không cần phải lên đó nữa.

Tô An Lâm đi đến trước mặt Đại Thanh Long, tên gia hỏa này lại còn cao và tráng kiện hơn cả Tô An Lâm.

“Vừa nãy là ta sơ suất, nhưng bây giờ ta sẽ không qua loa thế nữa đâu nhé, ngươi tới trói ta lại đi.”

Đại Thanh Long đưa tay ra, bày ra dáng vẻ thúc thủ chịu trói, nhưng khi nhìn kỹ vào cơ bắp của hắn ta, có thể nhìn ra được, hắn ta đã chuẩn bị ra tay.

Nội khí toàn thân cũng đã sục sôi tản phát đi khắp tứ chi.

Tô An Lâm tiến lên trước một bước, trong lúc đột ngột, Đại Thanh Long quát lớn:

“Đi chết đi!”

Hai bàn tay lớn hung hăng đập về phía đỉnh đầu Tô An Lâm.

“Búa tạ Tử thần!”

Chiêu này chính là tuyệt kỹ của Đại Thanh Long, hai quyền đánh xuống ngay cả tấm sắt dày cũng có thể trực tiếp bị đánh xuyên qua.

Người ở dưới đài đều kinh hô một tiếng, như thể tưởng tượng ra được cảnh tượng Tô An Lâm bị đập chết thê thảm.

‘Chẳng lẽ hắn sẽ trở thành Ti trưởng đại nhân có số mệnh ngắn ngủi nhất ở đây?’

Dương Quyên bỗng nhiên nghĩ đến điều này.

Nhưng ngay sau đó, Tô An Lâm cũng đã ra tay.

Hắn cũng giơ hai tay lên, đồng thời tóm lấy hai cánh tay của Đại Thanh Long.

Vậy mà lại tiếp được chiêu này!

Việc này chẳng phải đồng nghĩa rằng thực lực của Tô An Lâm mạnh hơn hắn ta sao!

Cuối cùng, Tô An Lâm nhấc hai tay đối phương hướng lên trên, việc này càng tốn sức hơn.

Đại Thanh Long vốn còn hung tợn nhe răng cười, lúc này thoáng chốc đã sững sờ đứng đơ người ra.

Ngay sau đó liền nhìn thấy Tô An Lâm hất hắn ta lên, hung hăng đập một quyền về phía một đám tay chân của hắn ta.

“Ầm!”

Một trận nổ kinh thiên động địa vang lên, bảy tám tên thủ hạ đang sống sờ sờ đã bị đánh chết tươi.

Cảnh tượng này ngay lập tức khiến cho mọi người hoàn toàn nhận thức được vị ti trưởng mới nhậm chức này.

“Chấp pháp ti xử án, người không có phận sự cút ra ngoài.”

Tô An Lâm thản nhiên quát lên.

Hắn đi tới trước mặt Đại Thanh Long, lúc này hai cánh tay của hắn ta đã bị Tô An Lâm đánh gãy, hắn ta đã hoàn toàn trở thành phế nhân.

“Ngươi...ngươi không phải là người, ngươi tuyệt đối không phải là người!”

Đây vẫn là lần đầu tiên Đại Thanh Long gặp phải người có cấp bậc tương đương với hắn ta, thế mà lực lượng lại còn mạnh hơn cả hắn ta.

“Không phải ngươi rất thích đánh nữ nhân hay sao?”

Tô An Lâm quay đầu lại, một chân giẫm lên cánh tay gãy của hắn ta.

“Aaa!”

Đại Thanh Long đau đớn gào thét lên:

“Tha cho ta, tha cho ta, ta sai rồi.”

“Sai rồi? Đáng tiếc là không kịp nữa.”

Tô An Lâm khẽ lắc đầu, nói:

“Tập kích ti trưởng, đáng chết!”

Nói xong hắn đấm một quyền xuống, gương mặt Đại Thanh Long đã trực tiếp đánh bay, lõm xuống một mảng lớn.

“Thành công tiêu diệt, điểm kinh nghiệm +439.”

Khi Đại Thanh Long chết đi, những người còn lại hoàn toàn không đáng để nhắc đến.

Tô An Lâm đi đến trước mặt Dương Quyên, nhìn thấy Dương Quyên đang đờ đẫn đứng đó, hắn thản nhiên nói:

“Thế nào, cấp trên mới của ngươi vẫn ổn chứ?”

“Ách…”

Dương Quyên nhất thời không biết phải nói gì?

“Ngây ra ở đó làm gì, cứu người!”

“Dạ! Đại nhân!”

Chẳng mấy chốc, những người khác của Chấp pháp ti cũng đã tới bao vây toàn bộ nơi này.

Trong ngày hôm đó, cả Thúy Yên Lâu cũng bị niêm phong lại.

Nhận được tin tức này, Tống Kỳ Lân cảm thấy không thể tin được.

“Rõ ràng ta đã tặng lễ đến cho hắn rồi mà!”

“Thiếu gia, chuyện này hoàn toàn là do Đại Thanh Long không hiểu chuyện, lúc Đệ Ngũ Thành An đánh với hắn ta, trong lúc bất cẩn đã làm lộ ra địa lao bên dưới, phơi bày ra ở trước mặt mọi người, Đệ Ngũ Thành An chỉ có thể niêm phong nơi này lại.”

Thủ hạ ở bên cạnh lên tiếng suy đoán nói ra.

“Nói như vậy, chủ ý của Đệ Ngũ Thành An không phải nơi này?”

“Chắc hẳn là như vậy, suy cho cùng, ngài đã tặng nhiều lễ đến cho Đệ Ngũ Thành An như vậy, hắn không nên đập đến địa bàn của ngài, cho nên ở bên trong chắc chắn đã có hiểu lầm gì đó!”

Tống Kỳ Lân híp mắt lại, lạnh giọng hừ một tiếng:

“Bất kể như thế nào, ta cũng phải đi tìm hắn, lần này ta phải nghe được lời xin lỗi của hắn với ta!”

Thúy Yên Lâu cũng chẳng là gì đối với Tống gia, nhưng mà nó liên quan đến thể diện của bọn họ.

Hiện tại toàn bộ Thúy Yên Lâu đã bị phong tỏa, người ngoài sẽ cảm thấy thế nào chứ? Cho nên hắn ta nhất định phải đoạt lại chút thể diện này

Mà ở trong Chấp pháp ti lúc này.

Hai huynh muội La Thiến Mẫn và La Khê kéo theo ước chừng sáu xe ngựa trở về đến.

“Tham kiến đại nhân.”

Hai người đi đến trước mặt Tô An Lâm cung kính vô cùng, hoàn toàn đã không còn dáng vẻ thoải mái tự nhiên như trước đó.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...