Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 744: Chương 744: Cho Nên Là Ngươi Đánh Ta
Vì thế mà Đại Thanh Long đã cho nữ nhân mấy quyền, mới biến thành như vậy.
Thanh máu của nữ nhân kia: 43/122.
Đúng là thảm.
Tô An Lâm nhìn nữ nhân một cái, nói với Dương Quyên:
"Đỡ nàng lên."
"Vâng!"
Dương Quyên đỡ nữ nhân dậy, nữ nhân này chỉ có mười bảy mười tám tuổi, bị đánh đến mức sưng vù cả mặt.
Có vẻ nàng vô cùng sợ hãi, run lẩy bẩy, không dám nói lời nào.
Tô An Lâm đi đến trước mặt Đại Thanh Long, cau mày nói:
"Cho nên là ngươi đánh người ta."
Đại Thanh Long có vóc dáng cao to như trâu, đầu cạo trọc lóc, cởi trần, trên người xăm đủ loại hình.
Hắn bẻ cổ, ánh mắt lạnh lùng:
"Là ta đánh, có gì muốn chỉ giáo."
"Đánh người trên địa bàn của ta, dựa theo quy củ, phải dẫn ngươi đi."
"Ta là..."
Lúc đầu Đại Thanh Long muốn nói ta là người của Tống gia.
Nhưng còn chưa nói ra, Tô An Lâm đã đột nhiên ra tay túm lấy cổ Đại Thanh Long, lập tức đập mạnh xuống đất.
…
“Đùng đùng ầm ầm…”
Mặt đất đều bị đập vỡ thành một lỗ thủng, để lộ ra một địa lao bên trong đó, năm nữ tử bị bắt được nhìn thấy ánh mặt trời một lần nữa, nhưng vì chói mắt nên tạm thời vẫn chưa mở mắt ra được.
Đồng tử Tô An Lâm thoáng chốc co rụt lại, hắn lạnh lùng quát lớn:
“Nơi này thế mà lại giam giữ nữ tử vô tội, người đâu, mau niêm phong nơi này lại, có một người bắt một người, tóm toàn bộ lại cho ta.”
Đại Thanh Long từ dưới đáy bò dậy, nổi giận gầm lên một tiếng:
“To gan, ngươi có biết đây là địa bàn của ai hay không?”
“Đại nhân, có chuyện gì từ từ nói.”
Lúc này tú bà lắc mình đi tới trước mặt Tô An Lâm.
Điều khiến Tô An Lâm bất ngờ chính là nàng ta phát ra một luồng âm thanh chỉ có Tô An Lâm mới nghe thấy, chắc là nàng ta đã dùng loại công pháp nào đó.
“Vị đại nhân này, bọn ta là người của Tống gia, ngươi vừa mới đến không hiểu chuyện thì không sao, nhưng nhất định đừng để nước ngập cả miếu Long Vương, người mình đánh người mình.”
Ầm!
Tô An Lâm tiện tay tát một cái, đầu của người tú bà kia đã bị đánh bay ra ngoài, khiến cho mọi người ở đó đều khiếp sợ!
Đại Thanh Long căm giận nhìn Tô An Lâm, bên trong lỗ mũi thô to kia không ngừng phả ra khí nóng.
“Cuồng vọng!”
Đại Thanh Vong quát lớn.
Tô An Lâm nhàn nhạt lên tiếng:
“Xem ra ngươi chưa thấy quan tài chưa đổ lệ?”
“Không phải ngươi muốn bắt ta đó sao? Đến bắt ta đi.”
Đại Thanh Long nói một cách giận dữ.
Người khác đều sợ người của Chấp Pháp Ti, nhưng đối với những người có bối cảnh như bọn họ thì đều không sợ, cùng lắm thì đến lúc đó cao chạy xa bay là được.
Dù sao thì với năng lực của Tống gia hiện tại, hắn ta cũng chẳng thể lăn lộn ở đây tiếp được nữa rồi, đổi sang một thành thị khác, đổi một thân phận khác, sống sung sướng như thường.
Thân là con chó của Tống gia thì sẽ có được lợi ích này, Tống gia đều đã sắp xếp rõ ràng, cho nên bọn họ đều dám giết người!
Đại Thanh Long đã đứng trên lôi đài, ánh mắt nhìn khắp xung quanh.
Ngoài miệng thì bảo người ta đến bắt mình, nhưng trên thực tế, người nào dám tiến tới đều bị hắn ta đánh bại!
Hắn ta nhìn Tô An Lâm với ánh mắt khiêu khích:
“Đến đây đi.”
Hắn ta cho rằng vừa nãy mình bị Tô An Lâm ném ra ngoài chỉ đơn thuần là vì hắn ta sơ suất thôi!
Khi hắn ta nghiêm túc lại, Tô An Lâm căn bản không phải là đối thủ của hắn ta.
“Đại nhân, ngài không cần ra tay, để bọn ta lên đó!”
Dương Quyên vội vàng lên tiếng, nhưng Tô An Lâm lại xua tay, nói:
“Không cần đâu, để ta lên.”
Hắn đang muốn tìm một người để lập uy đây, cái tên Đại Thanh Long này vậy mà lại chủ động bước ra, vậy thì cũng không tệ.
Dương Quyên thoáng chút lo lắng, vội nói:
“Đại nhân, tên Đại Thanh Long này chính là cao thủ ở đây, Nội khí tầng sáu, nhưng lúc chiến đấu có thể bức đến tầng tám, hơn nữa hắn ta còn có được quái lực, lực lớn mạnh vô cùng, hắn ta đã toàn thắng cả ba mươi trận đấu ở nơi này!”
“Lợi hại đến vậy sao.”
Tô An Lâm cất lời.
Những lời hắn và Dương Quyên nói đương nhiên đều bị Đại Thanh Long nghe được.
Đại Thanh Long xoa xoa cái cổ vừa nãy bị Tô An Lâm siết chặt, hắn ta lạnh nhạt nói:
“Có can đảm thì đích thân đến đây bắt ta, đừng ở đó nói lời thừa thãi.”
Hắn ta đã chuẩn bị dứt khoát giết chết Tô An Lâm, sau đó sẽ chạy trốn đến phòng an toàn đã được Tống gia chuẩn bị, rời khỏi nơi này.
Đây chính là lợi ích khi đầu nhập vào một thế lực lớn, bọn họ tuyệt đối sẽ chừa đường lui cho ngươi.
“Đại nhân, hắn ta đang kích ngài, ngài không cần phải lên đó.”
Dương Vội vội vàng lên tiếng.
“Ta muốn khiêu chiến với điểm yếu của ta thử xem!”
Tô An Lâm quay đầu lại vỗ lên vai Dương Quyên, nói:
“Sẵn tiện để cho các ngươi biết được thực lực của ta!”
Đồng tử Dương Quyên chợt co rụt lại.
Nàng ta cảm nhận được một sự tự tin mạnh mẽ từ trên người Tô An Lâm! Chẳng lẽ đại nhân thật sự rất lợi hại hay sao?
Dương Quyên biết thực lực của Tô An Lâm chắc chắn cao hơn nàng ta, nhưng đối phương lại chính là tướng quân thường thắng trên lôi đài.