Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 743: Chương 743: Đúng Là Đồ Tốt

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Hắn ngẫm nghĩ, cười nói:

"Tống công tử, ngươi quá khách khí rồi. Sao ta có thể nhận những thứ quý giá này được? Xin công tử cầm về đi."

Tống Kỳ Lân giống như biết Tô An Lâm sẽ nói như vậy:

"Ti trưởng đại nhân không cần quá khách khí, ở đây còn có không ít đồ tốt. Ví dụ như cái này..."

Hắn lấy ra một cái hộp gỗ, sau khi mở ra là một viên đan dược.

"Đây là Thấm Tâm Lưu Ly Đan, ba ngàn kim phiếu một viên, sau khi dùng có thể ổn định tâm trạng, bổ sung khí huyết, là đồ cực tốt."

Ánh mắt Tô An Lâm sáng lên.

Bởi vì hắn thấy hệ thống nhắc nhở.

"Thấm Tâm Lưu Ly Đan, có thể tăng căn cốt trên diện rộng."

"Ti trưởng đại nhân, như thế nào?"

Nhìn hai mắt sáng rực của Tô An Lâm, Tống Kỳ Lân mỉm cười, hắn biết Tô An Lâm đã thích.

"Ôi chao, đúng là đồ tốt a, ta nhận lấy thì ngại lắm."

"A, ta đột nhiên nghĩ đến có việc, ti trưởng đại nhân, ta đi trước đây, những vật này..."

"Khụ…khụ…khụ..."

Tô An Lâm cũng không bảo hắn lấy đi nữa.

Những thứ này đúng là đồ tốt, hắn không nỡ trả lại.

Trong lòng Tống Kỳ Lân vô cùng vui vẻ, hắn biết đã làm xong chuyện, liền lui ra ngoài.

Chờ hắn rời đi, Dương Quyên có chút khó hiểu.

"Đại nhân, Tống Kỳ Lân này rõ ràng có chút vấn đề, hắn muốn lôi kéo ngươi, sao đại nhân vẫn nhận?"

Ở trong mắt Dương Quyên, Tô An Lâm nhận đồ thì chính là người của Tống Kỳ Lân.

Tô An Lâm bình tĩnh nói:

"Ai quy định nhận đồ thì chính là người của hắn chứ?"

"Chuyện này..."

"Hắn không chọc ta còn đỡ, nếu chọc ta, ta sẽ trả lại y như vậy!"

Suy nghĩ của Tô An Lâm rất đơn giản, đó chính là cứ nhận hết đồ, về phần phải làm việc thế nào thì phải xem tâm trạng của hắn.

Nói xong hắn tùy ý ném đi, đưa một hộp nhân sâm trăm năm cho Dương Quyên:

"Cho ngươi, dặn dò mọi người gần đây nghiêm túc tra án một chút, ta không muốn xảy ra sai sót gì."

"Đúng!"

Đừng nhìn cái chức ti trưởng này rất ngầu, trên thực tế cũng có điều phải lo lắng.

Lo lắng tỉ lệ phá án và trị an.

Việc này cũng giống cục trưởng cục cảnh sát ở hiện đại vậy.

Nếu dưới sự quản lý của hắn mà trị an không tốt, tỉ lệ phá án thấp, sớm muộn gì hắn cũng sẽ bị mất chức.

Cho nên, hắn nhất định phải làm tốt một vài chuyện.

Dù sao cũng không có việc gì, Tô An Lâm sai người chuyển hết những thứ này vào trong phòng mình.

Sau đó, hắn chuẩn bị ra ngoài tuần tra.

Trên thực tế, ti trưởng không cần tuần tra, nhưng mà Tô An Lâm muốn giải quyết được nhiều chuyện hơn.

Vừa mới đi ra ngoài, liền thấy một đội ngũ đang chuẩn bị xuất phát, hình như muốn đi đâu.

Có tổng cộng năm người, lúc đi ngang qua Tô An Lâm, Tô An Lâm gọi bọn họ lại:

"Mấy người các ngươi đi đâu vậy?"

"Đại nhân!"

Một người cầm đầu vội vàng ôm quyền nói:

"Vừa nhận được báo án, có người đánh nhau ở Thúy Yên lâu, vì để tránh xảy ra chuyện, chúng ta định qua đó xem một chút."

Thúy Yên lâu!

Đây không phải địa bàn của Tống gia sao?

Tô An Lâm đột nhiên nhớ tới thứ mình vừa đọc được.

Thúy Yên lâu lừa bán phụ nữ, huấn luyện bọn họ hầu hạ đàn ông.

Nghĩ đến cái này, Tô An Lâm nói:

"Đi, ta cũng đi xem một chút."

Bên trong Thúy Yên lâu.

Vừa đi vào liền thấy không ít oanh oanh yến yến đang nói chuyện phiếm với đám nam nhân.

Thấy mấy người Tô An Lâm đi đến, tú bà vội vàng tới:

"Gia, sao các ngươi lại tới đây?"

"Tra án, nhận được báo cáo, vừa rồi có người đánh nhau ở chỗ này?"

Tô An Lâm nói.

"Đại nhân, là ở bên đài luận võ."

Thuộc hạ bên cạnh nói.

"Ồ?"

Tô An Lâm nói với tú bà:

"Nghe thấy chưa?"

"À...Vừa rồi đúng là có chút chuyện, nhưng mà đã giải quyết xong rồi."

Tô An Lâm căn bản không thèm nghe, trực tiếp đi vào bên trong.

Nơi này ngoại trừ chơi gái ra thì đằng sau còn có tiết mục luận võ trợ hứng.

Lúc này một nữ nhân mặt mũi sưng vù đang nằm rạp trên mặt đất, bị một đám nam nhân vây xem.

"Đúng là đáng thương, đắc tội Đại Thanh Long, thế mà lại bị đánh ra như vậy."

"Đại Thanh Long cũng thật là, không biết thương hương tiếc ngọc chút nào hết."

Nghe người xung quanh nói chuyện, Tô An Lâm đã hiểu được đại khái.

Đại Thanh Long là một tuyển thủ tranh tài ở đây, thực lực cực kỳ mạnh.

Đại Thanh Long là danh hiệu của hắn.

Tranh tài ở đây cũng giống như tranh tài trên lôi đài, chia ra thành sinh tử chiến và khiêu chiến bình thường.

Dương Quyên và thuộc hạ đi xung quanh hỏi thăm, đã biết rõ chuyện mới vừa rồi.

Nữ nhân bị đánh trên mặt đất là một người phục vụ ở đây, còn là người mới tới.

Bởi vì dáng dấp không tệ, Đại Thanh Long vừa mới đánh bại một kẻ địch xong, đột nhiên hứng khởi động tay động chân với nữ nhân này.

Thế mà lại muốn kéo quần áo nàng ở trước mặt tất cả mọi người.

Nữ tử liền phản kháng, không cẩn thận cho Đại Thanh Long một cái tát.

Không phải là đã chọc giận Đại Thanh Long rồi sao?

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...