Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 742: Chương 742: Phân Tích

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

"Đại nhân, cảm ơn đã mở tiệc chiêu đãi, nếu không còn việc gì thì ta đi trước."

"Đi thong thả, quản gia, tiễn Đệ Ngũ công tử."

"Vâng!"

Nhìn Tô An Lâm ra ngoài, Vương Trung Điền khẽ nhíu mày.

Nữ tử vừa mới múa đầu đứng bên cạnh lại gần nói:

"Đại nhân, Đệ Ngũ công tử này có vẻ không đơn giản, vừa rồi chúng ta khiêu vũ, từ đầu tới cuối hắn đều không nhìn chúng ta cái nào."

"Đây là chướng mắt chúng ta sao?"

Một nữ tử bên cạnh lẩm bẩm.

"Không phải chướng mắt, mà là cực kỳ thông minh, chắc hẳn là hắn không muốn xen vào chuyện của ta và Tống gia."

Vương Trung Điền lạnh lùng lắc đầu:

"Chỉ tiếc hắn còn rất trẻ tuổi, có một số việc, ngươi cho rằng ngươi không muốn xen vào là có thể không xem vào được sao? Ngươi có biết Tống gia đã như mặt trời ban trưa ở ngoài thành, cho dù ngươi không muốn xen vào cũng phải nhúng tay, nếu không, ngươi chính là một con rối của Tống gia, sớm muộn gì cũng sẽ bị Tống gia tiêu diệt giống ti trưởng tiền nhiệm!"

VÌ sao ti trưởng trước lại mất tích?

Người khác không biết, nhưng hắn lại biết.

Người kia đứng về phe Tống gia, giúp đỡ Tống gia làm việc.

Nếu không bị phát hiện còn đỡ, nếu bị phát hiện thì đó chính là trách nhiệm của ti trưởng.

Dưới tình huống này, Thanh Điền phái chắc chắn sẽ phái người đến bắt.

Tống gia vì để tránh ti trưởng tiền nhiệm khai ra bọn họ, cho nên đã diệt khẩu trước.

Bây giờ đến lượt Đệ Ngũ Thành An.

"Nếu ngươi đứng về phe Tống gia, cho dù có thể hưởng thụ nhất thời thì sao chứ?"

...

...

Trên đường.

Tô An Lâm phân tích Vương Trung Điền vừa rồi.

Chắc hẳn thế lực của thành chủ và thế lực của Tống gia đang ở trạng thái tương đối nghiêm trọng.

Cho nên Vương Trung Điền mới dám trực tiếp nói với hắn những lời kia, để hắn đi đối phó Tống gia.

Càng nghĩ, Tô An Lâm vẫn quyết định: Không thể đắc tội bên nào cả!

"Đại nhân, ngươi đang nghĩ gì vậy?"

Dương Quyên bên cạnh hỏi.

Tô An Lâm kể lại mọi chuyện, cuối cùng nói:

"Bây giờ ta có chút tò mò, ti trưởng trước kia làm ăn kiểu gì vậy? Dương Quyên, ngươi có thể nói một chút không?"

"Hầy...Có thể, trước kia ta làm việc cho hắn, hắn lại làm việc cho Tống gia, chỉ là về sau chuyện thuốc phiện bị tra ra, có lần ti trưởng tiền nhiệm đi ra ngoài giữa đêm, cuối cùng mất tích!"

"Mất tích? Theo ta thấy là chết đi."

Ánh mắt Tô An Lâm sáng rực nhìn chằm chằm Dương Quyên, nói.

Dương Quyên không dám nhìn vào mắt Tô An Lâm.

Bởi vì nàng cũng biết, chắc chắn là chết.

"Ha ha ha, Tống gia này đúng là lợi hại, vì giữ bí mật, che giấu tai mắt người khác mà lại dám giết ti trưởng."

"Đại nhân, tiếp theo ngươi định làm thế nào?"

"Ngươi cứ nói đi, cho ta chút ý kiến."

"Biện pháp tốt nhất là không giúp ai cả!"

Tô An Lâm lắc đầu:

"Rất khó, Tống gia là thế lực khổng lồ trong quận này, nếu ta không giúp ai, Tống gia phát triển càng lúc càng lớn, phạm tội trong khu vực ta quản lý, sớm muộn gì cũng sẽ khiến người khác chú ý, đến lúc đó ta chính là người không quản lý tốt, sẽ bị hỏi tội."

"Thế nhưng bây giờ ngươi đối phó với Tống gia, chẳng phải là làm đao cho thành chủ sao?"

Tô An Lâm cười một tiếng:

"Đúng là ta sẽ không giúp ai cả, nhưng ta muốn cảnh cáo Tống gia một chút!"

Trong lúc nói chuyện, hai người đã trở lại chấp pháp ti.

Tô An Lâm mở phong thư Vương Trung Điền cho hắn ra xem trước.

Bên trên bức thư ghi lại vài địa điểm, trên đó đều ghi chú chuyện xảy ra ở mỗi địa điểm đó.

Ví dụ như ở hàng thứ nhất là Thúy Yên lâu!

Đó là một kỹ viện, nhưng rất nhiều nữ tử trong đó đều bị bắt cóc đến, sau khi được huấn luyện khổ cực mới bán ra bên ngoài.

Rất nhiều nữ tử cả đời đều bị giam ở tầng hầm, biến thành đồ chơi.

Nếu bị mắc bệnh đều sẽ bị vứt bỏ, không tìm được thi thể.

Chắc là bị thiêu rồi.

Nhìn đến đây, Tô An Lâm nhăn mày lại.

"Tống gia này đúng là không phải thứ tốt lành gì!"

"Đại nhân!"

Bỗng nhiên, Dương Quyên đi đến:

"Thiếu chủ Tống gia Tống Kỳ Lân tới cầu kiến đại nhân."

"Cho hắn vào đi."

"Vâng!"

Một người đàn ông với khuôn mặt anh tuấn, làn da trắng trẻo, mặc áo bào trắng sải bước từ cửa vào.

Phía sau hắn là một đám hạ nhân, trong tay đám hạ nhân này đều ôm hòm gỗ, nhìn là biết là quà tặng cho Tô An Lâm.

"Bái kiến ti trưởng đại nhân!"

Tống Kỳ Lân ôm quyền.

Mặc dù Tống Kỳ Lân còn trẻ, nhưng lại rất giỏi ăn nói, chỉ lảm nhảm một chút việc nhà đơn giản với Tô An Lâm.

Rõ ràng hai người vừa mới quen, nhưng không lâu sau đã như có họ hàng với nhau vậy.

Hàn huyên một lát, Tống Kỳ Lân liền bảo thuộc hạ mang từng cái rương đến.

"Tống công tử, ngươi làm cái gì vậy?"

Tống Kỳ Lân khẽ mỉm cười:

"Ti trưởng đại nhân, phụ thân ta nghe nói ngươi nhậm chức, biết ngươi đi đường dài mệt nhọc nên đã cố ý bảo ta mang chút đặc sản đến cho ngươi bồi bổ, chỉ là chút quà ít ỏi bày tỏ thành ý thôi!"

Tô An Lâm nhíu mày, quả nhiên sau khi làm quan là khác hẳn, còn có người tặng quà cho nữa.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...