Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 741: Chương 741: Tống Gia Và Vương Thành Chủ

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Không ngờ, đột nhiên tiếng nhạc tuyệt diệu vang lên trong phòng, tám cô nương xinh đẹp đi từ bên ngoài vào đại sảnh, bắt đầu nhảy múa.

‘Những người có tiền có thế sành chơi thật đây.”

Tô An Lâm cảm giác mình sa ngã rồi.

Cứ tiếp tục thế này thì mình cũng mắc bệnh quan liêu mất.

Tuy hơi bất đắc dĩ nhưng mà sung sướng thật.

“Đệ Ngũ công tử, toàn là món ăn bình thường thôi, ngươi muốn ăn gì thì cứ nói.”

Tô An Lâm cũng cười ha ha, nói chuyện tùy ý hơn:

“Thành chủ đại nhân cứ khách sáo thế thì về sau ta không dám đến nữa.”

“Ha ha, nên làm thôi, nên làm thôi, về sau còn có rất nhiều chuyện cần Đệ Ngũ công tử giúp đỡ.”

Đấy đấy, đang yên đang lành mà tốt với mình thì chắc chắn là có việc muốn nhờ.

“Đệ Ngũ công tử, về nhà họ Tống, ngươi cảm thấy thế nào?”

Vài chén rượu xuống bụng, cuối cùng thành chủ Vương Trung Điền cũng nói chuyện đứng đắn.

Tống gia và thành chủ Vương Trung Điền xưa nay vẫn luôn không hề hòa hợp.

Nguyên nhân rất đơn giản, hai nhà đều là thế lực lớn, tranh chấp lợi ích quá lớn.

Việc làm ăn trong thành là một mặt, quan trọng là mỏ vàng, quặng sắt và các địa bàn ngoài thành vẫn luôn bị tranh chấp.

Căn cứ vào điều này, Tô An Lâm đã hiểu Vương Trung Điền muốn nói cái gì.

Hắn thử thăm dò:

"Ý của thành chủ đại nhân là..."

"Hai phần ba chỗ phong nguyệt bên ngoài thành đều là địa bàn của Tống gia, thật ra điều này cũng không có gì, thế nhưng ngươi có biết không, bọn họ lại âm thầm bắt phụ nữ đàng hoàng, hơn nữa còn buôn bán thuốc phiện."

"Chuyện này rõ ràng đã vi phạm lệnh cấm của Thanh Điền phái! Thế mà bọn họ còn dám làm, đây là chuyện xảy ra trên địa bàn của ngươi, nếu bị người ta biết, ngươi sẽ bị nói là vô dụng!"

Tô An Lâm gõ ngón tay xuống mặt bàn, nói:

"Nếu đã như vậy, vì sao thành chủ đại nhân lại không thông báo? Vì sao đám ti trưởng tiền nhiệm lại không quản?"

"Quản? Quản kiểu gì, ví dụ như Tạp La thành, Đệ Ngũ công tử, có phải ngươi nghĩ rằng trị an cực kỳ tốt không? Ta nghe nói mấy ngày trước ngươi cải trang đi tuần, cảm thấy như thế nào?"

Tô An Lâm thành thật nói:

"Ta thấy tình huống cũng không tệ, ít nhất mặt ngoài không có vấn đề gì."

"Đúng thế, chỉ là mặt ngoài không có vấn đề gì, nhưng bên trong thì sao, vấn đề không hề nhỏ, cho dù ta là thành chủ của nơi này, nhưng những chỗ ta có thể quản lý cũng chỉ có ba mẫu đất phủ thành chủ, những địa bàn lớn bên ngoài kia, có cái nào không có đám đệ tử Thanh Điền phái đứng đằng sau đâu?"

Tô An Lâm gật đầu:

"Cho nên ý của ngươi là..."

"Nói như vậy, nếu về sau xảy ra chuyện, bình thường đều là ngươi...chịu trách nhiệm! Bởi vì ngươi phụ trách trị an, ngươi là ti trưởng ngoại thành!"

Trong lòng Tô An Lâm hơi động:

"Như thế sao."

"Đương nhiên, nếu không muốn phải chịu trách nhiệm thì phải giải quyết hết một số người, ví dụ như ngươi không cảm thấy địa bàn của Tống gia quá lớn sao? Đệ Ngũ công tử, hay là ngươi đi điều tra địa bàn của Tống gia một chút đi, có lẽ không những có thể để Tống gia biết sự lợi hại của ngươi, mà lại còn có thể để ngươi lập được công lớn thì sao, ngươi nói đi?"

Người này nghĩ ta là đồ ngốc sao, chuyện như vậy mà cũng có thể làm?

Tô An Lâm không hề thay đổi sắc mặt:

"Thành chủ đại nhân nói đúng lắm."

"Vậy ý của ngươi..."

"Để ta suy nghĩ một chút đã, dù sao ta cũng mới đến..."

"Nhất định rồi, Đệ Ngũ công tử, vậy ta sẽ cho ngươi mấy manh mối, nếu ngươi rảnh thì có thể đi điều tra một chút, thuốc phiện, buôn bán người, những chuyện này cũng không ít đâu."

Hắn đưa một phong thư qua, cười tủm tỉm nói:

"Ngươi cất kỹ vào!"

Lúc này bọn họ cũng đã sắp ăn xong.

Tô An Lâm đặt đũa xuống, liền thấy tám nữ tử đang khiêu vũ đều vây quanh hắn.

"Công tử!"

Những nữ tử này dùng cả tay lẫn chân cứ như hận không thể nằm sấp trên người hắn vậy.

Tô An Lâm lập tức cảm nhận được sự nhiệt tình như lửa.

Nhưng mà từ đầu tới cuối hắn vẫn duy trì lý trí.

Rất đơn giản, hắn là người ngoài đến, tốt nhất là không giúp ai cả.

Đừng nhìn Vương Trung Điền này bây giờ đang rất khách khí, nhưng có thể ngồi lên vị trí thành chủ, nhất định không đơn giản.

Trong lời nói vừa nãy của hắn có ý muốn mượn đao giết người, cho nên hắn cũng trả lời lập lờ nước đôi.

"Đệ Ngũ công tử, ăn xong rồi, nếu ngươi để mắt đến những cô gái này, ta sẽ cho công tử."

"Cho ta?"

Tô An Lâm cười.

"Không sai, công tử tuấn lãng như thế, những nữ tử xinh đẹp này đương nhiên là rất xứng với ngươi, ngươi nói xem?"

Tô An Lâm không thay đổi sắc mặt nhìn thanh máu trên đỉnh đầu những cô gái này.

Gần như đều có thanh máu khoảng 300.

Chứng tỏ cái gì? Những cô gái này đều là cao thủ.

Đây là muốn phái người đến bên cạnh hắn giám thị?

Đương nhiên Tô An Lâm sẽ không đồng ý, khoát tay cười:

"Cái này thì không cần, một mình ta tự do tự tại đã quen."

Nói xong, hắn đẩy một đám nữ tử ra, đi ra bên ngoài.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...