Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 740: Chương 740: Có Rất Nhiều Việc Cần Chú Ý

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Mới đầu hắn còn lo mình hỏi câu này sẽ khiến người khác cảm thấy kỳ lạ.

Dù sao một cục trưởng chấp pháp mà lại không biết bình thường mình phải làm gì sao?

May mà Dương Quyên mới bị Tô An Lâm dọa, không dám chất vấn.

Thậm chí nàng còn cho rằng, Tô An Lâm muốn hỏi những việc liên quan đến thế lực trong thành.

“Đại nhân, thật ra ngày thường ngươi không cần làm gì cả, chỉ cần giữ mối quan hệ hữu hảo với các thế lực lớn. Sau đó hoàn thành nhiệm vụ do trưởng lão Thanh Điền Phái gửi tới là được.”

“Ồ, đơn giản vậy thôi sao?”

“Vâng, đại nhân, ví dụ như bây giờ ngài nhậm chức, ngày mai phải đến thăm viếng thành chủ đại nhân. Tuy thành chủ đại nhân không có quyền quản lý chúng ta, nhưng chúng ta phải làm nhiều việc, đôi khi được hắn giúp đỡ sẽ thuận tiện hơn.”

“Ngoài ra, còn có một vài môn phái cũng cần phải chú ý, tốt nhất không nên trêu chọc người của những thế lực này.”

Tô An Lâm cau mày:

“Sao, cục chấp pháp chúng ta còn sợ người khác à?”

“Đại nhân hiểu lầm rồi, không phải là sợ, mà là một kiểu thỏa hiệp! Ví dụ như nhà họ Tống trong thành!”

“Tuy nội thành không do chúng ta cai quản, nhưng nội thành nắm giữ hai phần ba sản nghiệp ‘buôn da bán thịt’ cùng với luận võ quán, bình thường hay có người gây sự ở những nơi này, nhưng chúng ta không thể bắt người tùy tiện được!”

Tô An Lâm gật đầu:

“Vậy thì phải chịu đựng?”

“Không có cách nào khác cả, nhưng mà...”

“Nhưng mà làm sao?”

“Bình thường nhà họ Tống đều tỏ ý mỗi cục trưởng sẽ được nhà họ Tống chia cho lợi ích.”

“Bao gồm cả ngươi?”

Tô An Lâm hỏi.

Dương Quyên gật đầu:

“Đây là truyền thống, nhận tiền có nghĩa là người một nhà với nhà họ Tống, còn không thì là người ngoài!”

“Nhà họ Tống!”

Tô An Lâm gật đầu:

“Ta hiểu rồi, nhưng mà nhà họ Tống này lợi hại lắm đúng không?”

Sau đó, Dương Quyên lại liệt kê rất nhiều điều phải chú ý.

Đến bây giờ Tô An Lâm mới phát hiện, cục trường cục chấp pháp thoạt nhìn rất dễ, nhưng trên thực tế có rất nhiều việc cần chú ý!

Tối hôm đó, Tô An Lâm ở lại đây.

Nhưng hắn không ngờ, sáng sớm ngày hôm sau khi hắn vừa mới thức dậy, chuẩn bị xong xuôi định bụng đi ăn sáng.

Dương Quyên cầm một bức thư đến.

“Cục trưởng đại nhân, thành chủ đại nhân mời ngươi trưa nay đến chỗ hắn ăn cơm.”

Tô An Lâm nhướng mày:

“Muốn gặp ta sớm như thế cơ à?”

“Đại nhân, tốt nhất là ngươi nên đi gặp mặt, ngươi mới đến...”

Dương Quyên nhắc.

“Biết rồi, buổi trưa ta sẽ đi.”

Tô An Lâm nghiêng đầu, nói với giọng hờ hững.

Hôm nay, tin tức cục trưởng cục chấp pháp đã đến nhậm chức lan truyền khắp ngoại thành.

Nhiều người mang theo lễ vật đến cầu kiến.

Song đều bị Tô An lâm đuổi đi.

Hắn mới đến, không quen biết ai, hắn không muốn bị người khác nắm thóp vì nhận quà tặng.

Buổi trưa, Tô An Lâm vào nội thành.

Trên đường, hắn suy nghĩ, thành chủ muốn gặp hắn có phải là bị phát hiện thân phận rồi không?

Nghĩ đi nghĩ lại, Tô An Lâm quyết định hành sự theo hoàn cảnh!

Việc đầu tiên phải làm là đảm bảo tính cách của mình giống với Đệ Ngũ Thành An.

“Giả vờ ngạo mạn thôi mà, đơn giản.”

Tô An Lâm nói thầm.

Cuối cùng cũng đến phủ thành chủ.

Không hổ là phủ thành chủ của thành Tạp La, quy mô lớn hơn hẳn nơi hắn từng đến trước đây.

Tô An Lâm đi vào, quản sự liền ra đón, mời hắn vào trong.

Vào đại sảnh, thức ăn bày biện ê hề trên một chiếc bàn vuông.

Một người đàn ông trung niên mập mạp nghênh đón, ôm quyền chào hỏi Tô An Lâm:

“Ha ha, đây là cục trưởng đại nhân mới đến thành Tạp Lỗ của chúng ta sao, ngưỡng mộ đã lâu, ngưỡng mộ đã lâu/”

“Thành chủ đại nhân.”

Tô An Lâm chắp tay.

Hắn vốn định xã giao vào câu, nhưng câu nói tiếp theo của đối phương khiến Tô An Lâm giật mình.

“Đệ Ngũ công tử, kể ra chúng ta đã lâu không gặp rồi nhỉ?”

Trái tim Tô An Lâm hẫng một nhịp, gì cơ, chúng ta từng gặp nhau rồi à?

Tô An Lâm giả vờ tỏ ra bình tĩnh, chỉ mỉm cười, không biết đáp lại thế nào.

“Đệ Ngũ công tử, ngươi quên rồi sao?”

Tô An Lâm dứt khoát nói thật, không giả bộ nữa, hắn gật đầu, nói:

“Chắc là lâu rồi nhỉ, ta quên mất rồi, chẳng qua cảm thấy thành chủ đại nhân rất quen, trông quen mắt lắm.”

“Ha ha, đúng vậy, dù sao năm đó ngươi mới sáu tuổi, khi ấy ta đi rèn luyện, đi tắt qua kinh thành Đại Hạ, cha ngươi mời ta đến phủ làm khách, gặp ngươi một lần, bây giờ đã hai mươi mấy năm trôi qua, không ngờ Đệ Ngũ công tử lại anh tuấn, cường tráng thế này. Nói thật, nếu gặp nhau trên đường thì ta không nhận ra đâu, khác nhau quá má.”

Hai mươi mấy năm, thảo nào đối phương không nhận ra diện mạo của Đệ Ngũ Thành An thật sự.

Tô An Lâm thở phào nhẹ nhõm, ngoài mặt vẫn cười nói:

“Xin lỗi thành chủ đại nhân, lúc đó ta còn nhỏ, nhiều chuyện không nhớ rõ nữa.”

“Bình thường thôi, bình thường thôi. Mời vào ngồi, biết ngươi đến nên ta cố ý gọi đầu bếp của Bát Tiên lâu đến đây làm tiệc cho ngươi.”

“Thành chủ đại nhân khách khí quá.”

Tô An Lâm ngồi xuống.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...