Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 739: Chương 739: Không Hiểu Chuyện

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

“Không ngờ hắn là cục trưởng đại nhân, ta vớ bở rồi.”

La Thiến Mẫn lẩm bẩm.

Suy nghĩ trong lòng mọi người vô cùng phong phú, lúc này Tô An Lâm chỉ vào Ngụy Vân Tường và một nhân viên chấp pháp, quát:

“Hai người các người, tự ý rời khỏi vị trí công tác trong lúc làm nhiệm vụ, còn giúp người khác ức hiếp kẻ yếu, đúng là bôi nhọ bộ quần áo các ngươi đang mặc, người đâu…”

“Có!”

Dương Quyên vội vàng đi đến bên cạnh Tô An Lâm.

“Lột quần áo của hai người này cho ta, rồi nhốt vào đại lao, trị tội bọn họ!”

Tô An Lâm không biết nên trị tội gì, vì thế nói bừa.

“Đại nhân, xin hãy tha mạng, bọn ta không cố ý mà.”

Mặt Ngụy Vân Tường sa sầm, hắn vội quỳ xuống.

“Đại nhân tha mạng, chuyện này không liên quan đến ta.”

“Tự ý rời khỏi vị trí mà còn không liên quan đến các ngươi?”

Tô An Lâm khoát tay:

“Kéo đi.”

Ngay lập tức, bọn họ bị lột quần áo rồi lôi đi.

“Đại nhân!”

Đổng Chuẩn thấy Tô An Lâm nhìn về phía mình thì lập tức quỳ xuống trước mặt Tô An Lâm.

“Đại nhân, tiểu nhân biết sai rồi, xin đại nhân tha cho tiểu nhân!”

“Đại nhân, con ta không hiểu chuyển!”

Đổng Phi Hổ nói vội.

“Bản đại nhân là người thấu tình đạt lý, các ngươi không phạm tội gì thì bản đại nhân khó xử các ngươi làm gì, đúng không?”

Đổng Phi Hổ sửng sốt, còn tưởng mình nghe nhầm.

Vị đại nhân này dễ nói chuyện vậy sao?

Nhưng ngay sau đó hắn biết mình cả nghĩ quá rồi.

Tô An Lâm thay đổi đề tài, nói tiếp:

“Nhưng mà các ngươi không kiếm chuyện với ta, song lại tập hợp người định uy hiếp nhà họ La, bản quan tận mắt chứng kiến, các ngươi làm thế khiến bản quan rất khó xử.”

“Việc này…”

Đổng Phi Hổ nhìn vẻ mặt Tô An Lâm, không hiểu Tô An Lâm nói thế có ý gì.

Những người này bị đần hay sao thế? Đã ám chỉ rõ ràng rồi mà bọn họ vẫn không hiểu sao?

Tô An Lâm đằng hắng, nói:

“Hiện giờ người nhà họ La hoảng sợ, hậu quả rất nghiêm trọng, các ngươi nên bồi thường cho bọn họ, đúng không?”

“A, đúng, đúng, đúng, nên bồi thường.”

Đổng Phi Hổ gật đầu lia lịa:

“Bây giờ bọn ta đi về chuẩn bị đại lễ, ngày mai sẽ đưa đến.”

“Được, đến lúc đó bản quan xem biểu hiện của các ngươi, các ngươi yên tâm, bản quan rất thấu tình đạt lý, nhưng nếu các ngươi không đạt lý thấu tình với bản quan, bản quan sẽ rất tức giận.”

Sau khi đuổi đám người của nhà họ Đổng đi, Tô An Lâm ra khỏi nhà họ La, đi đến cục chấp pháp với nhóm nhân viên chấp pháp.

Trên đường đi, Dương Quyên cun cút đi bên cạnh Tô An Lâm như người hầu, thậm chí không dám thở mạnh.

Tô An Lâm không làm gì Dương Quyên, chỉ ra oai phủ đầu cho nàng, mục đích là cần một người giúp đỡ do suy xét đến việc mình mới đến, không hiểu gì cả.

Tuy Dương Quyên có mâu thuẫn với hắn, nhưng sau khi bị hắn dọa thì nàng trở nên nghe lời.

Dọc đường nàng trả lời từng câu hỏi của Tô An Lâm.

Tô An Lâm dần dần hiểu được hệ thống hoạt động của cục chấp pháp.

Bọn họ chịu trách nhiệm giữ an ninh trật tự ngoài thành, hắn là quan to nhất của cục chấp pháp.

Nhưng không có nghĩa là có thể coi trời bằng vung.

Trong thành Tạp La còn có thành chủ đại nhân.

Để giữ cân bằng sức mạnh của một thành thị, Thanh Điền Phái đặt ra quy định, cục chấp pháp không thuộc quyền quản lý của thành chủ.

Vì thế, hai bên có địa vị ngang nhau.

Sau khi nắm rõ được những điều này, Tô An Lâm hoàn toàn yên tâm.

Hắn quyết định, tiếp theo phải học tập những nội dung liên quan đến chấp pháp.

Sau đó bắt tay vào làm những việc có lợi cho hắn, ví dụ như lấy thiên tài địa bảo.

Dương Quyên dẫn Tô An Lâm đến nội viện của cục chấp pháp.

“Đại nhân, đây là phòng của ngươi, có sân trước và sân sau, mọi thứ đều đầy đủ, trong này có tổng cộng mười ba vị trí, ngươi có thể dẫn người nhà hoặc tôi tớ của ngươi đến ở.”

Nói xong, Dương Quyên bỗng sán lại gần:

“Đại nhân, chắc chắn ngươi đi đường mệt mỏi rồi, để thuộc hạ hầu hạ ngươi nghỉ ngơi.”

“Hầu hạ ta?”

Tô An Lâm nhìn Dương Quyên.

Tuy da nàng ngăm đen nhưng mặt mũi khá xinh đẹp.

Chỉ có điều, Tô An Lâm không muốn liên lụy nhân quả với những người phụ nữ mình không thích, hắn lặng lẽ di chuyển đến chỗ cái bàn bên phải, đặt hành lý xuống.

“Không cần hầu hạ ta!”

Tô An Lâm quay đầu, đi đến trước mặt Dương Quyên, đột nhiên, hắn giơ tay lên bóp cổ Dương Quyển.

Dương Quyên kêu rên đau đớn, hai tay nàng nắm lấy tay Tô An Lâm:

“Đừng... Đừng...”

“Nhớ kỹ, đừng giở trò khôn lỏi trước mặt ta, sau này ngươi hoàn thành tốt công việc thì ta đảm bảo ngươi sẽ không sao, bằng không ta không ngại đổi một phó cục trưởng khác! Rõ chưa?”

“Rõ rồi ạ.”

Giờ khắc này, Dương Quyên cảm nhận được thực lực của Tô An Lâm, quá mạnh!

“Được rồi, nói cho ta biết, bình thường ta phải làm gì.”

Tô An Lâm hỏi một cách tùy ý.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...