Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 738: Chương 738: Nhậm Chức
"Dương đại nhân, chuyện này có hiểu lầm. Bọn họ chỉ là luận võ…"
La Phi Lực đi tới nói.
Dương Quyên vịn tay vào bội đao bên hông, lạnh lùng đi tới, hoàn toàn không thèm để ý tới La Phi Lực.
Nàng ta bước đến trước mặt Tô An Lâm, quát:
"Ngươi đã đả thương Đổng Chuẩn công tử?"
"Đúng vậy."
"Được làm, nếu ngươi đã dứt khoát thừa nhận, vậy dựa theo luật phát của Chấp Pháp Tư, ngươi cố ý đả thương người, khiến người khác bị trọng thương, ngươi đi theo chúng ta một chuyến, tiếp thu trừng phạt của pháp luật."
Tô An Lâm bình tĩnh nói:
"Có phải là ngươi đã hiểu lầm hay không, ta chỉ luận võ với hắn, dựa theo pháp luật, nếu trong lúc luận võ bị thương thì không thể khiển trách được."
"Ta nói có là có, chính Đổng Chuẩn công tử đã nói, hắn không luận võ với ngươi."
"Dẫn đi!"
Dương Quyên lùi ra phía sau một bước, vung tay lên, một đám người đi về phía hắn.
Tô An Lâm bỗng nhiên móc lệnh bài ra:
"Ta xem ai dám đến đây bắt ta! Bản quan là Đệ Ngũ Thành An, Chấp Pháp Tư trưởng mới nhậm chức!"
…
Cục trưởng cục chấp pháp mới nhậm chức!
Vừa dứt lời, tất cả mọi người kinh hãi.
Dương Quyên đứng gần nhất, nàng nhìn lệnh bài trong tay Tô An Lâm, con ngươi co lại.
Nhóm nhân viên của cục chấp pháp xông đến đây cũng sững sờ.
“Sao? Vẫn không tin à? Vốn dĩ bản quan định điều tra tình cảnh của người dân trong âm thầm để thuận tiện cho công việc ngày sau, không ngờ lại gặp phải tình cảnh coi mạng người như cỏ rác, làm việc trái pháp luật vì tình cảm cá nhân trong khu vực cho bản quan quản lý!”
“Ơ…”
Cả đám nghệt mặt ra.
Không ngờ công tử trước mặt bọn họ lại là cục trưởng cục chấp pháp!
Dương Quyên cảm thấy khó tin:
“Sao lại, tên của ngươi không phải là Tô An Lâm!”
“Bản quan cải trang đi tuần, ngươi cho rằng ta sẽ dùng tên thật sao? Nếu ta dùng tên thật thì làm sao có thể điều tra ra vấn đề?”
Tô An Lâm nói, sau đó lấy công văn trong ngực ra, giơ ra cho mọi người nhìn.
“Đây là công văn nhậm chức cả bản quan.”
Dương Quyên quan sát kỹ càng, đột nhiên…
Chát!
Tô An Lâm cho nàng một bạt tai:
“Hỗn xược, nhìn thấy bản quan còn không quỳ xuống!”
Cái tát này khiến Dương Quyên quay hẳn một vòng, có thể thấy hắn tát mạnh đến mức nào.
Bịch!
Dương Quyên chưa quỳ xuống thì mấy nhân viên của cục chấp pháp vừa nhìn thấy công văn đã quỳ xuống ngay lập tức.
“Tham kiến cục trưởng đại nhân.”
Bấy giờ Dương Quyên mới hoàn hồn.
Người trước mặt nàng ấy vậy mà lại là cục trưởng cục chấp pháp, Đệ Ngũ Thành An!
Không ngờ lại gặp đối phương theo cách này.
“Tham... Tham kiến cục trưởng đại nhân.”
Dương Quyên vội vàng quỳ xuống
Tuy nàng là phó cục trưởng, nhưng chỉ khác nhau một chữ thôi cũng đã chênh lệch rất lớn.
Phó vĩnh viễn là phó, quyền lợi địa vị không thể nào sánh bằng cục trưởng.
“Tham kiến cục trưởng đại nhân.”
Ngay tức khắc, toàn bộ nhân viên cục chấp pháp tổng cộng hơn một trăm người đồng loạt quỳ xuống trước mặt Tô An Lâm.
Đây chính là sức mạnh của quyền thế.
Tô An Lâm bỗng phát hiện ra, cảm giác nắm giữ quyền thế quá tuyệt vời, hắn hơi say mê rồi.
Nhưng hắn vẫn bày ra vẻ mặt lạnh lùng, đột nhiên hắn đi đến trước mặt Dương Quyên, giẫm lên vai nàng:
“Giày của bản quan hơi bẩn.”
Dương Quyện phẫn nộ mà không dám nói gì, lập tức cúi xuống thấp hơn:
“Hạ quan… Hạ quan lau giày cho ngươi.”
“Ngươi vừa mới tỏ ra lợi hại lắm cơ mà, muốn bắt bản quan vào đại lao mà nhỉ?”
“Hạ quan có mắt không tròng, mong cục trưởng đại nhân khai ân, độ lượng, tha cho hạ quan!”
Dương Quyên khúm núm, trong long đã hối hận xanh ruột.
Vốn dĩ nàng muốn xả giận thay cho đệ đệ kết nghĩa, không ngờ xui xẻo gặp phải cục trưởng đại nhân.
Nàng nói rồi mà, tính thời gian thì cục trưởng đại nhân phải đến từ mấy hôm trước rồi mới phải, nhưng mà hắn mãi không thấy đâu.
Không ngờ hắn lại cải trang đi tuần.
Nhân viên cục chấp pháp cũng cực kỳ sợ hãi, nhất là Ngụy Vân Tường.
Người trước mặt thế mà lại là cục trưởng đại nhân, quan trọng hơn nữa là hắn còn có xích mích với cục trưởng đại nhân.
Thế này thì phải làm sao đây.
Những người khác có mặt ở đây cũng ngơ ngác nhìn nhau.
Người nhà họ Đổng và người của bốn gia tộc khác cũng khiếp sợ không thôi, không biết nên làm thế nào cho phải.
Đổng Chuẩn cảm thấy khó tin
“Sao có thể, sao có thể thế được? Hắn còn trẻ như thế mà, tại sao lại có thể là cục trưởng đại nhân?”
Sắc mặt Đổng Phi Hổ vô cùng khó coi, hắn nói nhỏ:
“Nghe nói Đệ Ngũ Thành An đại nhân đúng là thiên tài trẻ tuổi, tính cách ngay thẳng chính trực, cho dù làm hỏng đồ đạc của người khác cũng sẽ cho kim phiếu…”
“Thế thì đúng là hắn rồi…”
“Không ổn rồi, sao chúng ta lại trêu vào đại nhân vật như thế chứ.”
Về phía nhà họ La, La Phi Lực cũng hốt hoảng.
Tô An Lâm ở nhờ nhà hắn bỗng chốc biến thành Đệ Ngũ Thành An.
Mà La Thiến Mẫn cũng không hiểu, nàng nhớ lại khi hai người quen biết, Tô An Lâm hỏi nàng rất nhiều điều.
Khi ấy, hắn mang đến cho nàng cảm giác thần bí.