Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 737: Chương 737: Rất Đơn Giản

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Sắc mặt La Phi Lực khó coi:

"Ả Dương Quyên kia là người có tiếng nói, lần này nàng ta dẫn người đến, cho dù chúng ta không chết cũng phải lột hai ba tầng da."

La Khê giống như người mất hồn, ngồi bệt xuống dưới đất:

"Cha, chuyện này một người làm một người chịu, ta... Cùng lắm thì ta chết trước mặt bọn họ."

"Cha, hu hu hu..."

Hai tên đệ đệ của La Khê trực tiếp khóc òa lên, không biết phải làm sao bây giờ.

La Phi Lực thở dài một hơi, nhìn về phía Tô An Lâm nói:

"Tô công tử, chúng ta đã chuẩn bị một ít vật dụng, ngươi hãy rời khỏi nơi này trước đi, nếu không chúng ta cũng không thể bảo toàn cho ngươi được."

Tô An Lâm cười nói:

"Đừng có gấp, chuyện này còn chưa tới thời khắc cuối cùng, sao ngươi biết được sẽ nhất định bị thua chứ?"

"Đó là Chấp Pháp Tư đấy, Tô công tử, ngươi không phải là người ở nơi này, cho nên không hiểu biết về bọn họ!"

"Không sao, ta sẽ chờ ở chỗ này, mọi người không cần phải lo lắng."

Tô công tử bình tĩnh không gợn sóng nói.

Mấy ngày hôm nay, hắn đã nói bóng nói gió, hỏi thăm rõ ràng. Chấp Pháp Tư trưởng đúng thật là Đệ Ngũ Thành An, nhưng mà hắn ta đã chết, không có ai phát hiện ra, cũng không ai biết hắn trông như thế nào. Muốn nhậm chức toàn phải dựa vào tín vật là lệnh bài cùng với công văn. Cho ên, bản thân hắn hoàn toàn có thể giả mạo hắn ta.

Còn lúc sau phải làm sao để thoát đi... Cũng rất đơn giản, hắn có thể giả tạo cái chết giả gì đó, làm cho người ta nghĩ rằng Đệ Ngũ Thành An đã chết! Đến lúc đó tạo thành hiện trường Đệ Ngũ Thành An bị chết mất xác, thi cốt vô tồn, còn hắn thì rời khỏi nơi này.

Tóm lại là có rất nhiều biện pháp.

Nhìn thấy Tô An Lâm ra vẻ đã định liệu trước, toàn bộ người nhà La gia đều không hiểu nổi.

"Tô công tử, ngươi vẫn nên rời khỏi đây thôi, đợi lát nữa có ngươi ở chỗ này, bọn họ sẽ càng làm khó dễ chúng ta."

La Phi Lực nói.

"Đúng vậy, ngươi đi rồi thì chúng ta có thể nói bọn ta định ngăn cản ngươi, nhưng lại bị ngươi đả thương, như vậy cũng tốt hơn một chút."

Vợ cả của La Phi Lực nhanh chóng nói.

"Không cần nóng nảy, đừng vội."

Tô An Lâm cười.

Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân rầm rập.

Nhìn kỹ mới phát hiện người của năm môn phái cùng nhau đến đây, mà người cầm đầu là Đổng gia!

Đổng Chuẩn đứng ở bên trong, lúc này tay hắn đã được bó bột lại, nổi giận đùng đùng quát:

"La gia, các ngươi đánh ta trọng thương, hiện tại người của Chấp Pháp Tư đã tới rồi, các ngươi chuẩn bị tinh thần vào ngục ngồi xổm đi."

La Phi Lực biến sắc:

"Không xong, không chạy được nữa rồi."

Ông ta nhanh chóng đi ra cửa.

"Chư vị, có chuyện gì có thể từ từ nói."

"Từ từ nói?"

Bên cạnh Đổng Chuẩn có một người dáng vẻ mập mạp béo tốt bước ra, đây là cha của Đổng Chuẩn, Đổng Phi Hổ.

"La Phi Lực, nhà các ngươi to gan lắm, có biết con trai Đổng Chuẩn là người sắp đi vào Thanh Điền phái để tu hành không hả, hiện tại các ngươi làm tay hắn bị thương như vậy, các ngươi rắp tâm hại hắn như thế, là có ý gì hả!"

"Đây chỉ là hiểu lầm mà thôi, chúng ta không cố ý."

"Ngươi không cần phải bao biện, hôm nay, ngươi nhất quyết phải giao người ra đây! Kẻ đã đả thương con trai ta, còn có cả con trai cả của ngươi, cùng với nữ nhi của ngươi nữa, đều phải giao cho Chấp Pháp Tư, nếu không thì đừng trách chúng ta không khách khí!"

Đổng Phi Hổ nắm hai cái chùy sắt lớn trong tay, tiếp tục hô:

"Đừng có nghĩ đến chuyện giấu người, hôm nay người dẫn đội là Dương Quyên phó cục trưởng tự mình ra trận, dám to gan lớn mật giấu giếm tội phạm, các ngươi cũng phải chịu cực hình."

"Thật là lợi hại, ta cũng rất muốn biết, bọn họ phải chịu cực hình gì?"

Đúng lúc này, Tô An Lâm đi ra.

"Cha, là hắn, chính hắn đã bóp gãy tay ta."

Đổng Chuẩn dữ tợn hô.

Đổng Phi Hổ nhíu mắt lại:

"Tiểu tử, ngươi tên là gì?"

"Nếu ta nói ra tên của ta, chỉ sợ các ngươi sẽ bị dọa nát lá gan mất."

Đổng Phi Hổ cười lạnh:

"Giả thần giả quỷ!"

"Đổng Phi Hổ, đây là chuyện của chúng ta, không liên quan đến người ngoài, chuyện đêm nay, La gia có thể nói xin lỗi, ngươi có thể nói ra một yêu cầu, ta nhất định sẽ thực hiện cho ngươi."

La Phi Lực quyết định lui bước một chút.

Đổng Phi Hổ lạnh nhạt nói:

"Ngươi mơ tưởng!"

Đúng lúc này, ở chỗ xa lại truyền đến âm thanh rầm rập. Đám người của Chấp Pháp Tư đã tới đây. Người cần đầu đúng là phó cục trưởng Dương Quyên. Nàng ta buộc tóc đuôi ngựa, làn da ngăm đen, nhưng mà dáng người thon dài, ánh mắt sắc bén, bộ dáng khôn khéo giỏi giang.

"Dương đại nhân!"

Hai cha con Đổng Phi Hổ và Đổng Chuẩn vội vàng đi qua.

Dương Quyên gật đầu:

"Chuyện này ta đã biết ra, Đổng Chuẩn, ngươi yên tâm, bản quan nhất định sẽ lấy lại công bằng cho ngươi."

"Cảm ơn Dương đại nhân."

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...