Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 735: Chương 735: Đầu Hàng

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

"A!"

Hắn không thể chịu đựng được cổ đau đớn xuyên tim này được nữa, hướng về phía Tô An Lâm quát:

"Ngươi mau buông tay ra."

Tô An Lâm nhíu mày:

"Hình như ngươi đã quên mất tình cảnh hiện tại của chúng ta rồi thì phải, ngươi là thủ hạ bại tướng của ta, vậy mà còn dám dùng giọng điệu như vậy để nói chuyện với ta?"

"Ngươi!"

Đúng lúc này, Ngụy Vân Tường tiến lên trước một bước:

"Đủ rồi, vị huynh đài này, Đổng Chuẩn đã bại, ngươi hà tất phải làm như vậy thế?"

Hắn hơi hơi rút kiếm ra:

"Buông tay!"

Tô An Lâm quay đầu lại, bình tĩnh nói:

"Vậy sao, nhưng mà hắn còn chưa mở miệng nói đầu hàng với ta đâu, ta đây cho rằng hắn không chịu đầu hàng!"

"Mẹ kiếp, sao ngươi nói lắm lời vô nghĩa như vậy, Ngụy đại ca đã nói, ngươi dám không nghe à!"

Đổng Chuẩn hô to.

Hắn cực kỳ am hiểu làm thế nào để tác động tâm lý người khác. Hắn nói như vậy là để đề cao địa vị của Ngụy Vân Tường, thứ nhất là khiến Tô An Lâm kiêng kị, thứ hai, nếu như Tô An Lâm không chịu buông tay ra thì không khác nào đang coi thường Ngụy Vân Tường.

Ngụy Vân Tường lại tới gần thêm chút nữa.

"Nghe thấy không?"

"Ta không nghe thấy, đợi đến khi chính miệng hắn nói đầu hàng, thì ta mới buông tay!"

Tô An Lâm cười nhạo một tiếng, tiếp tục tăng thêm lực đạo.

"Răng rắc!"

Âm thanh đứt gãy xương tay truyền đến.

Thanh máu -45

Lần này Đổng Chuẩn luống cuống:

"A, tay của ta, tay của ta, buông tay, buông tay, ta đầu hàng!"

Lúc này Đổng Chuẩn đã thật sự sợ hãi. Hắn vốn định kéo lại một chút mặt mũi cho mình, nào biết Tô An Lâm không giống như những ngươi khác, dám trực tiếp bóp gãy tay hắn.

Đổng Chuẩn ôm lấy cánh tay, lùi về phía sau, thân thể không ngừng run rẩy:

"Đáng chết, tay của ta, tay của ta..."

Đối với võ giả mà nói, xương tay là thứ vô cùng quan trọng. Hiện tại tay của hắn đã bị Tô An Lâm bóp gãy, như vậy có nghĩa là chỗ bị gãy có thể trở thành nhược điểm sau này của hắn.

Tô An Lâm vỗ vỗ tay:

"Ngươi xem ngươi nói đầu hàng sớm một chút không phải là tốt rồi hay sao?"

"A, ngươi cố ý làm vậy!"

"Ngươi cứ xem như ta cố ý đi."

Soạt!

Ngụy Vân Tường đứng bên cạnh đột nhiên động thủ.

"Tiểu tử, ngươi cố ý đả thương người khác, mau đi theo bản quan một chuyến!"

Ngụy Vân Tường hừ lạnh một tiếng, giơ kiếm đâm về phía Tô An Lâm!

"Cố ý đả thương người?"

Tô An Lâm cười khẽ:

"Chúng ta luận võ với nhau, hơn nữa còn do ngươi chính miệng nói làm chứng cho chúng ta, hiện tại lại nói là ta cố ý đả thương người?"

Tô An Lâm dùng ngón tay nắm lấy mũi kiếm của đối phương, giống như là bị cái kẹp giữ chặt lấy, làm cho đối phương không thể di động được.

Sắc mặt Ngụy Vân Tường khẽ biến:

"Mau buông tay ra cho ta!"

"Vậy ngươi nói xem, ngươi có thể nói lý lẽ với ta được không?"

Ngụy Vân Tường nhíu mắt lại:

"Ngươi thật sự muốn khiêu khích Chấp Pháp Tư chúng ta sao!"

Lúc này, người chung quanh đã tụ tập lại rất đông, vây thành vòng trong vòng ngoài, dòng người chen chúc xô đẩy.

"Người này có lai lịch gì vậy, hắn đúng là to gan thật."

"Đúng vậy, dám chọc đến người của Chấp Pháp Tư, người trẻ tuổi này hẳn là người từ nơi khác đến đây."

"Không ăn thịt heo cũng phải thấy heo chạy rồi chứ, lần này hắn gặp xui xẻo rồi."

"Không đúng, hình như hắn là khách nhân của La gia, sao hắn lại động thủ với người của Chấp Pháp Tư vậy?"

Đám người xung quanh mồm năm miệng mười, xôn xao bàn tán.

"Ngụy đại nhân, mong ngài bớt giận, bằng hữu của ta không cố ý đâu."

La Thiến Mẫn không ngờ rằng Tô An Lâm dám ra tay với Ngụy Vân Tường.

Một người chấp pháp viên đứng bên cạnh Ngụy Vân Tường bỗng nhiên ngăn cản La Thiến Mẫn lại, hừ lạnh một tiếng:

"Chấp Pháp Tư đang làm việc, nếu ngươi còn dám quấy rối, ta cũng sẽ bắt cả ngươi vào!"

Nói xong, người này dùng ánh mắt nham hiểm liếc nhìn dáng người của La Thiến Mẫn. Nếu như mỹ nữ này bị bắt vào trong Chấp Pháp Tư, nhất định phải chịu không ít đau khổ, mỗi ngày phải dùng cực hình với nàng.

La Thiến Mẫn vội vàng nói:

"Chúng ta là người của Tứ Tông Hầu Quyền phái, mong ngài cho chúng ta một ít mặt mũi."

"Tứ Tông Hầu Quyền phái là cái thá gì, ngươi mau đi theo ta."

Ngụy Vân Tường lại quát lên lần nữa:

"Ngươi buông tay ra cho ta!"

"Bang!"

Bỗng nhiên, Tô An Lâm hơi vặn tay một cái, thanh đao của Ngụy Vân Tường bị hắn trực tiếp bẻ gãy.

Ngụy Vân Tường sửng sốt, tức khắc giận dữ thét lớn:

"Đồ ngông cuồng chết tiệt, dám làm hư hại vũ khí của Chấp Pháp Tư, cho dù hôm nay ngọc hoàng đại đế có đến đây, cũng không thể cứu ngươi được."

Hắn còn chưa nói dứt lời, Tô An Lâm đã tát thẳng một cái vào mặt hắn.

"Bang!"

Một cái tát này đủ để đánh Ngụy Vân Tường nằm sấp xuống trên mặt đất, không thể động đậy được.

"Ngươi..."

Ngụy Vân Tường vừa mới xoay người lại, đã bị đồng bọn ngăn cản.

Đồng bọn nhìn hắn lắc đầu, nói nhỏ:

"Người này rất mạnh, chúng ta đi trước đi!"

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...