Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 732: Chương 732: Cảnh sát
La Thiến Mẫn cũng nhíu mày lại, nàng nhìn về phía nam tử nho nhã:
"Đây không phải là Đổng Chuẩn Đổng công tử hay sao, ngươi nói đại ca ta cái gì? Không biết là hắn đã làm chuyện gì chọc đến ngươi, nếu như hắn làm sai, ta xin lỗi, nhưng nếu như ngươi cố tình đến đây bắt nạt người khác, ta nhất quyết sẽ không ngồi im nhìn."
Nam tử nho nhã tên là Đổng Chuẩn, là nhi tử của Đổng gia ở nơi này.
Quy mô của Đổng gia và La gia không khác nhau là mấy, nhưng mấy năm nay Đổng gia xuất hiện không ít hạt giống tốt, thế lực cũng thuận thế nâng lên cao.
Đổng Chuẩn cười lạnh:
"Xem ra La tiểu thư vẫn còn chưa biết, ngươi có thể đi hỏi đại ca ngươi xem, có ai là không biết Thiến Thiến tiểu thư ở Vân Hương Lâu là người của ta, hắn còn dám đến trêu chọc Thiến Thiến tiểu thư, may mắn, Thiến Thiến tiểu thư lập tức thưởng cho hắn một cái tát, nhưng nếu chỉ có như vậy thì ra sẽ không ra tay làm gì!"
"Nhưng không ngờ rằng đại ca ngươi không biết tự lượng sức mình, còn muốn đi đánh nữ nhân của ta, nếu không có ta đứng ra, thì nữ nhân của ta sẽ bị người khác đánh mất."
Hai huynh đệ khác của La gia đều biết chuyện này. La Thiến Mẫn nghe xong lập tức nhìn sang họ, hai tên đệ đệ cùng gật đầu.
Sắc mặt La Khê rất khó coi, dù sao chuyện bị một nữ tử vả mặt cũng đã đủ xấu hổ rồi, mấu chốt là hắn còn không làm gì nàng ta được.
"Hiện tại ngươi đã hiểu rồi chứ, La tiểu thư?"
Đổng Chuẩn cười lạnh lắc đầu,:
"Thôi, nói những chuyện này với ngươi cũng có ích gì đâu, toàn bộ người nhà họ La các ngươi đều là cá mè chung một lứa mà thôi, lần trước cha ngươi gặp được cha ta, còn nói cái gì mà ngươi rất tốt, nói rất nhiều lời hay ho về ngươi, còn muốn giới thiệu ngươi cho ta, lúc ấy ta còn nghĩ là tìm cơ hội làm quen với ngươi, nhưng hiện tại, haha, ta cảm thấy rất may mắn khi ấy không đồng ý với cha ngươi."
La Thiến Mẫn vừa nghe thấy những lời này, lập tức nắm chặt hai tay lại.
Đặc biệt là La Khê, hắn đứng bật dậy. Tuy rằng La Khê mê chơi, nhưng hắn không thể đứng nhìn muội muội của mình bị người khác bắt nạt được!
"Đổng Chuẩn, ngươi có thể nói ta, nhưng ta không cho phép ngươi nói lung tung về muội ta!"
La Khê phẫn nộ nói.
"Làm sao nào, ngươi muốn đánh ta? Ngươi có thực lực này sao? Có ai không biết, ba tên tiểu tử La gia các ngươi toàn là thứ vô dụng cả."
Đổng Chuẩn không chút lưu tình nói.
Những gia tộc ở đây là như vậy, nếu không thể hòa hợp với nhau, sẽ không ai cho ai sắc mặt tốt cả.
"Ngươi..."
"Ồn ào, nói nhiều chuyện vô nghĩa như vậy làm gì, các ngươi muốn khiêu chiến với quy củ của Chấp Pháp Tư sao?"
Đúng lúc này, người lúc trước Đổng Chuẩn gọi là Ngụy đại ca đột nhiên lên tiếng. Hắn tên là Ngụy Vân Tường, là nhân viên công vụ lâu năm ở trong Chấp Pháp Tư, chức vụ tương đương với bộ khoái, hoăc dễ hiểu hơn thì giống như là cảnh sát.
Hắn vừa mở miệng, sắc mặt La Khê lập tức càng khó coi hơn, Trần Tường đứng bên cạnh biết họ yếu thế hơn, vội vàng kéo ống tay áo La Khê, ý bảo hắn thôi đi.
La Khê siết chặt nắm tay, rất muốn lao ra ngoài, nhưng hắn biết, đắc tội với người của Chấp Pháp Tư sẽ gây ra hậu quả nghiêm trọng như thế nào. Họ là những người không có bối cảnh thâm hậu, không thể nào đặc tội nổi.
"Haha ha..."
Đổng Chuẩn bỗng nhiên cười phá lên:
"Một đám sâu bọ!"
"Không biết là ai đã cho người dũng khí, để ngươi dám đến đây mắng chửi người như vậy?"
Đúng lúc này, một giọng nói bình đạm vang lên, từ bên cạnh La Thiến Mẫn truyền ra ngoài.
Những người chung quanh đều kinh ngạc quay sang nhìn, phát hiện người này là người lạ mặt.
Người nói chuyện là Tô An Lâm! Ngay từ đầu hắn cũng không muốn phản ứng lại, nhưng cái tên Đổng Chuẩn này lại mắng hết tất cả họ. Như vậy hắn không thể nhịn được nữa.
Đổng Chuẩn nhíu mắt lại, nhìn về phía Tô An Lâm. Hắn không lên tiếng nói chuyện trước, bởi vì hắn muốn nhìn xem Tô An Lâm là ai.
Lúc này Tô An Lâm đã đứng dậy, hướng về phía Đổng Chuẩn nói:
"Ta không biết cảm giác ưu việt đó của ngươi xuất phát từ chỗ nào, nhưng, ngươi dùng ngôn ngữ ác độc như vậy để sỉ vả một nữ tử, còn lên tiếng mắng toàn bộ bọn ta, ta thấy ngươi cũng không phải dạng người tốt đẹp gì."
Đổng Chuẩn cười lạnh, lúc này hắn đã xác định được bản thân không quen biết với người này,
"Ngươi là ai mà dám nói như vậy?"
Đổng Chuẩn quát.
"Ta là ai thì liên quan quái gì đến ngươi."
Tô An Lâm không hề khách khí.
"Xem ra ngươi đúng là muốn ăn đòn!"
Đổng Chuẩn đi tới phía trước.
Có điều, lúc này Ngụy Vân Tường ngồi bên cạnh hắn lại đột nhiên mở miếng:
"Đổng Chuẩn, Phi Long Tại Thiên đã sắp bắt đầu biểu diễn rồi, ngươi cũng biết mục đích tới đây của ta, ta không muốn bị quấy rầy."
Trong lòng Đổng Chuẩn rùng mình, không dám nhiều lời, vội vàng cúi đầu xuống:
"Thật xin lỗi, Ngụy đại ca, ta bị một đám ô hợp chọc tức cho nên mới nói không suy nghĩ, hiện tại ta sẽ im miệng ngay."