Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 731: Chương 731: Trói Lại Rồi Cưỡng Gian

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Đúng lúc này, pháo hoa nở rộ trên bầu trời. Toàn bộ không trung giống như bị chiếu sáng lên.

"Xem, có người đang bay! Xem kìa!"

Đám người hô hào.

Tô An Lâm cũng nhìn qua, trong lòng cảm thấy kinh ngạc. Có người có thể bay cao đến như vậy sao, bọn họ đang dùng loại công pháp gì?

Tâm tình của hắn lập tức kích động lên, nếu như hắn cũng có thể học được loại công pháp này thì quá tuyệt vời.

Cách đó không xa là đoàn biểu diễn dị thú đang bắt đầu tiết mục. Một con Hắc thú lang, một con Hắc vượn đang đánh nhau kịch liệt. Còn có người quấn đầy các loại rắn sống đang lè lưỡi phun tin ở trên người.

Tô An Lâm nhìn một canh giờ, được mở mang tầm mắt không ít.

Sau đó, bọn họ đi vào trong trà lâu. Trà lâu này có khoảng sáu tầng lâu, ở tầng cao nhất có một cái ban công thật lớn, bên trên bày biện bàn ghế, để người ta ngồi nói chuyện phiếm. Nơi này là vị trí tuyệt đẹp để ngắm cảnh.

"La Thiến Mẫn, La Khê, chỗ này, chỗ này này!"

Bọn họ vừa tới cửa đã nghe thấy tiếng người hô hào. Người vừa gọi bọn họ là một nữ tử có diện mạo thanh tú, thoạt nhìn chỉ khoảng ba mươi tuổi.

Người ở nơi này kết hôn rất muộn, dù sao nếu đã đạt tới Nội Khí thì có thể sống đến hơn hai trăm tuổi, không cần phải kết hôn quá sớm làm gì.

"Tôn Tiểu Phương, ta tới rồi đây."

La Thiến Mẫn vẫy tay, đám người nhanh chóng lên lầu.

"Để ta giới thiệu một chút, đây là bằng hữu mà ta mới quen biết, Tô An Lâm."

Lên lầu, La Thiến Mẫn đã giới thiệu cho những người kia.

"Võ nghệ của Tô đại ca rất lợi hại."

La Khê cũng nói.

Tô An Lâm gật đầu:

"Khách khí rồi! Ta không khoa trương như vậy đâu."

Trước mặt là hai nam hai nữ đang ngồi, có thể nhận ra được La Thiến Mẫn khá thân quen với bọn họ, đám người nói chuyện vui vẻ với nhau.

Bọn họ cũng không có tư thái ngạo nghễ giống như con cháu của các đại gia tộc khác, đều coi Tô An Lâm như là bạn tốt. Thái độ này làm cho Tô An Lâm cảm thấy rất thoải mái.

Có điều, đúng lúc này, hai gã nam nhân mặc trang phục Chấp Pháp Tư bước vào trong. Hai người vừa vào đã không coi ai ra gì, lập tức ngồi vào bàn trống duy nhất ở chỗ này.

"Sao người của Chấp Pháp Tư lại tới đây vậy?"

Tôn Tiểu Phương thấp giọng nói.

Ngô Vân Phi ngồi bên cạnh vội vàng nói nhỏ:

"Ngươi nói nhỏ một chút, nếu bị bọn họ nghe thấy được, nói không chừng sẽ bắt ngươi vào trong đó, trói ngươi lại rồi cưỡng gian ngươi đấy."

Bọn họ đã chơi với nhau từ nhỏ tới lớn, đã nói qua đủ mọi lời nói thô tục, cho nên không thèm kiêng kỵ gì cả.

Sau khi tiếp xúc cùng với những người này, Tô An Lâm đã nhận ra tình cách của họ. Tính tình của Ngô Vân Phi và Tôn Tiểu Phương không khác nhau là mấy, đều thuộc về kiểu tùy tiện phóng khoáng. Trần Tường và một nữ tử khác đều là người không thích nói chuyện. Đặc biệt là Trần Tường, tương đối lạnh lùng, hắn vội vàng nhắc nhở:

"Nghe nói hiện tại Chấp Pháp Tư trưởng còn chưa đến đây, cho nên một ít người trong Chấp Pháp Tư không có ai cai quản, đáng lẽ ra bây giờ đám người này phải đi duy trì trị an mới đúng."

"Dù sao chúng ta cứ nói nhỏ một chút, đừng trêu chọc những người này.”

La Thiến Mẫn nói.

La Khê cùng với hai đệ đệ của hắn càng không dám thở mạnh.

Nhìn đến đây, Tô An Lâm hơi nhướng mày. Hắn đã nhận ra địa vị của Chấp Pháp Tư đối với những người này mà nói giống như là tảng đá đè nặng, cao hơn bình thường rất nhiều. Ngay cả nhìn một cái cũng không dám nhìn, có thể tưởng tượng ra được đám người Chấp Pháp Tư này bình thường đã làm những chuyện khiến người ta oán hận thế nào.

Hai tên Chấp Pháp viên này rõ ràng là lười biếng trốn việc, sau khi ngồi xuống, họ lặng lẽ nói chuyện.

"Chúng ta trộm đến đây, xem xong Phi Long Tại Thiên sẽ đi luôn, không có việc gì!"

Một người khác tỏ vẻ không để bụng nói:

"Hơn nữa tu vi của ta và người đều đang gặp bình cảnh, hiện tại có thể nhìn thấy Phi Long Tại Thiên, nếu như vận khí tốt có thể giúp chúng ta lĩnh ngộ, từ đó tiến thêm một bước!"

Tô An Lâm đang nghe người bên cạnh nói chuyện phiếm, bỗng nhiên lại có một đám người khí chất thượng thừa, bao gồm cả nam lẫn nữ đi từ dưới lầu lên. Tổng cộng có sáu người, nam tử khí chất nho nhã, nữ tử xinh đẹp đáng yêu. Họ đi về phía hai tên quan chấp pháp, hiển nhiên là có hẹn trước.

"Ngụy đại ca, các ngươi đến sớm rồi."

Nam tử cầm đầu ôm quyền, mỉm cười chào hỏi hai tên quan chấp pháp.

Nam tử vừa xuất hiện, sắc mặt La Khê lập tức trầm xuống, vội vàng quay đầu sang chỗ khác. Nhưng hắn vẫn bị nam tử nho nhã chú ý đến.

Hắn ta lập tức cười to thành tiếng, châm chọc nói:

"A, La đại công tử cũng ở đây à, lần trước bị ta giáo huấn như vậy chưa đủ hay sao, hiện tại còn dám xuất hiện ở trước mặt ta!"

Chuyện làm cho người ta kinh ngạc là La Khê nghe xong còn không dám lên tiếng phản bác. Chỉ là nhìn sắc mặt của hắn đã khó coi đến độ có thể vắt thành nước.

Còn về đám người Ngô Vân Phi, Tôn Tiểu Phương, Trần Tường cũng cúi đầu xuống, không dám nói năng câu nào.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...