Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 727: Chương 727: Nịnh Nọt
Tô An Lâm không muốn đánh tốn công, nhưng mà đối phương lại nói:
"Chẳng lẽ ngươi không dám hay sao?"
Như vậy lại không thể nhẫn nhịn được nữa.
"Được rồi, vậy ta sẽ dùng mấy chiêu đơn giản để khắc chế chiêu thức của ngươi, đến đây đi."
Tô An Lâm nói.
"Xem đây!"
Đối phương vọt bước lên trước:
"Con khỉ vớt trăng!"
Lại là chiêu này.
Tô An Lâm trực tiếp vận dụng Ngũ Cầm Thân, một chân đá thẳng vào tay của đối phương. Đối phương lập tức ôm tay lùi về sau.
"Đa tạ!"
Có được hay không, một chiêu là biết. Người sáng suốt đều nhận ra được nam nhân kia đã vận dụng đến bảy tám phần thực lực, mà Tô An Lâm hoàn toàn không thật sự dùng sức.
Cao thấp phân ra rõ ràng!
"Ngươi rất lợi hại, nếu ta dám đánh cuộc thì dám nhận thua."
Đối phương cũng không tiếp tục dây dưa, tự biết bản thân mình mất mặt, tiếp tục đi luyện quyền.
Tô An Lâm không đặt chuyện cỏn con này trong lòng. Hắn đang định đi ra ngoài, La Phi Lực lại nói:
"Tô công tử, đề nghị vừa rồi của ngươi hình như... Hình như cũng có chú đạo lý."
"Hả? Môn chủ đã nhìn ra cái gì?"
Tô An Lâm cười nói.
Hắn vốn tưởng trình độ của La Phi Lực chỉ bình thường, có điều sau khi được hắn chỉ điểm, ông ta dường như cũng phân tích ra cái gì đó.
"Đúng vậy, trước kia ta vẫn luôn tiếp tục hoàn thiện môn công pháp này, có điều cứ bị mắc kẹt không qua được, vừa nãy nghe ngươi phân tích một chút... Rất không tệ, Tô công tử, ta có một yêu cầu hơi quá đáng một chút."
"Mời nói."
"Đi đến sân của ta đi, ta có điều muốn bàn luận với ngươi."
"A..."
Thật ra Tô An Lâm đang muốn đi dạo, nhưng mà hắn cũng ngại ngùng không muốn trực tiếp từ chối:
"Vậy cũng được, có điều ta còn muốn đi ra ngoài nữa."
"Đa tạ!"
Chờ bọn họ đi rồi, đám đệ tử nhìn theo bóng dáng Tô An Lâm, mới khe khẽ nói nhỏ.
"Người nọ là ai vậy, hình như rất trâu bò."
"Ngay cả sư phụ cũng cảm thấy hắn nói chuyện có đạo lý?"
"Sao ta không có cảm giác gì?"
"Vì trình độ của ngươi còn chưa đủ, chỉ có trình độ giống như sư phụ mới có thể phân tích ra một chút."
"Người nọ lợi hại như vậy sao? Còn lợi hại hơn cả sư phụ? Không phải hắn là người đến từ Đại Hạ hay sao, nghe nói thực lực của người bên đó đều không cao lắm?"
"Chuyện này thì không nhất định, thiên ngoại hữu thiên nhân, người tài còn có người tài hơn, có vài người cũng có thiên phú rất cao, năng lực lĩnh ngộ công pháp không phải là người bình thường có thể so sánh được."
...
Bên trong đình viện.
Tô An Lâm và La Phi Lực bàn luận thật lâu, La Phi Lực càng nghe càng cảm thấy có đạo lý, thậm chí ông còn sinh ra minh ngộ.
Một lúc lâu sau, Tô An Lâm cáo từ, còn La Phi Lực thì đi luyện công để tìm kiếm cảm giác vi diệu vừa nãy.
Tô An Lâm đi ra ngoài đi dạo một vòng để làm quen với tình hình bên ngoài. Sau đó hắn chú ý tới đội Chấp Pháp Tư thiết lập bên ngoài thành.
Hai người thuộc đội Chấp Pháp Tư mặc cẩm y màu đen, đầu đội mũ tròn, đeo bội đao ở eo đi từ trong ra.
"Gần đây Tư trưởng đại nhân muốn tới nhậm chức, chúng ta cứ chạy loạn như vậy không tốt lắm đâu, lỡ như bị bắt được..."
Một người lùn hơn lo lắng.
"Sợ cái gì, ít nhất cũng phải vài ngày nữa mới đến, đừng lo, chúng ta lại chơi thêm mấy ngày nay, đến lúc đó Tư trưởng tới rồi, chúng ta còn không có cơ hội mà chơi nữa."
"Nói cũng đúng, không biết là tính tình của vị Tư trưởng đại nhân lần này như thế nào?"
"Hy vọng là tính tình tốt hơn chút đi, đừng nghiêm khắc như là vị lần trước, làm chúng ta không được sống tốt."
Hai người vừa đi vừa trò chuyện, trong lúc lơ đãng đi ngang qua Tô An Lâm.
Tô An Lâm đương nhiên có thể nghe thấy bọn họ nói chuyện, trong lòng bừng tỉnh:
"Không thể ngờ được, chức Tư trưởng cũng là chức quan không nhỏ."
Tiếp theo, trong lúc dạo phố, Tô An Lâm đã biết được Chấp Pháp Tư được chia làm hai tòa ngoại thành và nội thành. Mỗi một tòa đều có một Chấp Pháp Tư trưởng quản lý. Mà nơi Đệ Ngũ Thành An định tới làm việc đúng là tòa ngoại thành này.
Lúc Tô An Lâm trở về Tứ Tông Hầu Quyền phái, có không ít đệ tử còn đang tu luyện.
Rất nhiều người nhìn thấy hắn lập tức vây lại.
"Tô công tử, ngươi mới đến, đây là chút đặc sản của quê ta, mời ngươi vui lòng nhận lấy."
"Tô công tử, đây là chút tâm ý nhỏ của ta, là nhân sâm trăm năm."
"Tô công tử, không biết ngươi đã có hôn phối hay chưa..."
…
Nói thật, lúc này Tô An Lâm cũng đơ người ra.
Tình huống hiện tại là thế nào, vừa nãy trước khi hắn rời đi, những người này còn đối xử lạnh lùng với hắn, sao chỉ trong chớp mắt đã trở nên khách sáo nhiệt tình với hắn như vậy.
Đa số những thứ mà đám người này đưa ra đều là thứ tốt, rất đáng giá, sao lại đưa cho hắn vậy chứ? Chẳng lẽ phong tục ở đy là nhiệt tình hiếu khách hay sao?
Hiển nhiên là không phải như vậy.