Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 725: Chương 725: Không Cần Phải Thương Hoa Tiếc Ngọc

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Soạt soạt soạt!

Đòn tấn công của La Thiến Mẫn càng lúc càng nhanh hơn, Tô An Lâm nhiều lần lùi bước về sau, ra vẻ ta sắp không thể kiên trì nổi nữa. Nhưng thật ra, Tô An Lâm còn chưa dùng đến hai phần thực lực của mình.

Tô An Lâm rất nhanh đã nắm giữa được đặc điểm tấn công của La Thiến Mẫn. Chiêu thức Tứ Tông Hầu Quyền này chủ yếu là phải xuất kích bất ngờ.

Ví dụ như, đột nhiên sử dụng con khỉ vớt trăng, đột nhiên chuyển thành con khỉ leo cây, lại đột ngột đổi sang con khỉ trộm đồ trong túi, muốn đánh đầu hắn. Quả thật là khó lòng phòng bị.

La Thiến Mẫn đánh đánh, bỗng phát hiện có chuyện không đúng. Rõ ràng nàng vẫn luôn giữ thế thượng phong, nhưng mà tại sao lần nào ra chiêu Tô An Lâm cũng có thể phòng vệ được?

Chuyện này không hợp với lẽ thường.

Đúng lúc này, Tô An Lâm lùi về phía sau:

"Thật lợi hại, ta đã kiệt sức rồi!"

La Thiến Mẫn thu thế, tươi cười nói:

"Ngươi có thể kiên trì lâu như vậy cũng đã coi như không tồi."

Nói xong còn vẫy tay với Tô An Lâm:

"Ngươi tấn công ta đi!"

"Hả, tấn công ngươi?"

"Đúng vậy, không phải là ngươi muốn đến Thanh Điền phái sao, ta phải nhìn xem thực lực của ngươi như thế nào, đến lúc đó mới có thể dạy ngươi phương pháp ứng đối được."

Tô An Lâm hiểu ra:

"Vậy được, ta xuất chiêu đây."

"Đến đây đi, dùng hết sức của ngươi vào."

La Thiến Mẫn tự tin mỉm cười:

"Không cần phải thương hoa tiếc ngọc đâu ha, dù sao thực lực của ngươi vẫn còn quá yếu, còn chưa thể gây tổn thương cho ta được, nếu ngươi dùng quá ít sức, ta cũng không thể phán đoán chính xác xem ngươi có tiến vào Thanh Điền phái được hay không."

Tô An Lâm gật đầu, nét mặt không có gì thay đổi, vì trên đùi phải của hắn đột nhiên sinh ra một cổ sát ý khát máu.

Phù...

Tô An Lâm thở phào một hơi, đè nén sát ý ở đùi phải xuống. Nếu không áp sức lực lại, hắn lo lắng bản thân mình vừa ra tay sẽ đánh La Thiến Mẫn thành một bãi thịt vụn, đến lúc đó chính hắn lại áy náy.

Tô An Lâm nắm tay:

"Tiếp chiêu!"

Hắn hơi hơi dùng sức, nhưng một quyền này cũng chỉ chứa ba phần lực lượng của hắn.

La Thiến Mẫn vẫn không nhúc nhích, cũng tung một quyền ra, miệng quát:

"Con khỉ vung chùy!"

Phanh!

Hai cổ lực lượng va chạm vào nhau, tro bụi bay tứ tung, làm cho cỏ cây hoa lá bốn phía cũng rung động sàn sạt.

Hai người chưa ai lui về phía sau, Tô An Lâm gật đầu nói:

"Thế nào?"

Khuôn mặt của La Thiến Mẫn đầu tiên là cứng đờ, một tia đau đớn xẹt qua trong mắt nàng, có điều thần sắc của nàng đã lập tức khôi phục lại bình thường, chậm rãi thu hồi nắm tay, đặt ở sau lưng.

Chỉ là Tô An Lâm không hề hay biết, lúc này tay phải của La Thiến Mẫn đã xanh tím một mảnh, bàn tay run nhè nhẹ, một cổ đau đớn bén nhọn không ngừng lan truyền từ bàn tay lên.

"Ngươi không sao chứ?"

Tô An Lâm phát hiện thanh máu trên đầu La Thiến Mẫn đã bị mất mười giọt. Hắn có chút tự trách, bản thân mình vẫn dùng sức quá lớn.

La Thiến Mẫn lại mỉm cười, khoanh tay nói:

"Ta thì làm sao có thể có chuyện được, lực độ vừa nãy của ngươi không tồi, có điều muốn tiến vào Thanh Điền phái còn phải luyện tập nhiều hơn nữa."

Không phải là La Thiến Mẫn sĩ diện hão, nhưng mà nàng đường đường là sư tỷ ở nơi này, ngay cả một quyền của ngoại nhân cũng không chịu được thì còn ra thể thống gì? Nếu chuyện này truyền ra bên ngoài, về sau người khác sẽ nói nàng như thế nào?

Cho nên nhất định phải chịu đựng.

Tô An Lâm có chút kinh ngạc, được lắm, đã rớt mười điểm máu còn có thể tỏ vẻ không có chuyện gì.

"Vậy được rồi, ngươi cứ ở chỗ này đi dạo đi, ta nhớ ra ta còn có việc khác, cho nên đi trước, đến lúc ăn cơm ta sẽ bảo nha hoàn tới gọi ngươi."

Nói xong, La Thiến Mẫn quay đầu đi mất.

La Thiến Mẫn vừa mới đi ra khỏi viện, lập tức chạy nhanh hơn, chỉ trong chớp mắt đã trở lại phòng của chính mình. Đẩy cửa ra, đóng cửa lại, liền mạch lưu loát, sau đó nàng ôm lấy tay phải của mình, bàn tay đau đến nỗi khóc ra nước mắt.

La Thiến Mẫn nhìn lại tay phải, vừa thấy, nàng sợ đến mức hít hà một hơi. Tay nàng xanh tím lên, còn bị sưng to.

"Chẳng trách lại đau như vậy, hình như lực đạo của tên Tô An Lâm quá lớn thì phải?"

La Thiến Mẫn thổi thổi vài cái, nhớ lại màn tấn công vừa nãy, chợt cảm thấy bản thân mình quá mức sơ ý. Dù sao nàng cũng không dùng hết sức để phòng ngự.

Nhưng mà nàng đâu biết rằng, Tô An Lâm cũng không dùng hết sức để tấn công.

Tô An Lâm lắc đầu, lục tung phòng lên để tìm kiếm thuốc để xử lý vết thương, nàng nhanh chóng tìm được thuốc trị thương, bôi lên tay, đau đớn trên tay cũng dần dần giảm xuống.

...

Lúc này, Tô công tử đã đi vào trong nhà.

Phong cách bày biện trong phòng không tệ, trên giường đã có chăn đệm được thu xếp sạch sẽ gọn gàng, bàn ghế được chế tác từ gỗ đàn, bên cạnh còn có án thư và kệ sách. Trên kệ sách có không ít sách vở.

Tô An Lâm tùy tiện lật xem vài quyển, phát hiện những cuốn sách này đều là tiểu thuyết.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...