Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 722: Chương 722: Môn Phái
"Vậy thì tốt rồi."
Mọi người lên đường.
Trên đường đi, Tô An Lâm có thể tận mắt nhìn thấy cảnh phồn hoa của nơi này. Cho dù chỉ là một người qua đường bình thường cũng có thanh máu khá cao.
"Thanh máu: 200/200”
"Thanh máu: 150/150”
Nhìn xem, thanh máu đạt tới 150 điểm cũng chỉ coi như người bình thường.
Vừa đi Tô An Lâm vừa nhớ lại những gì La Thiến Mẫn nói với hắn về nơi này.
Tạp La thành, ở phía nam Trung Châu, là thành phố lớn số một số hai ở phương nam. Nơi này lưng dựa núi lớn, mặt quay ra biển, bốn phía có đảo nhỏ, tài nguyên phong phú. Mà đã có tài nguyên phong phú, vậy tương đương với có được nền thương nghiệp phát đạt.
Có thể nói, toàn bộ Tạp La thành là mảnh đất dồi dào phì nhiêu nhất phía nam Trung Châu, những thành thị ở xung quanh đều lấy nơi này làm trung tâm. Cho nên tài chính, chế tạo, thủ công, phong tục ở nơi đây đều vô cùng phát triển.
Có điều, ở Tạp La thành chia ra làm nội thành và ngoại thành. Nội thành ở nơi ở của các đại gia tộc giàu có, thế lực hùng hậu. Mà một ít môn phái nhỏ khác thì ở bên ngoài ngoại thành.
Ngoại thành rất lớn, cũng có vô số thế lực. Có điều ở nơi này không có chia thành bang phái, nguyên nhân lớn nhân là do chế độ quản lý ở chỗ này. Nơi này quản lý rất nghiêm đối với các môn phái. Chấp Pháp Tư có quyền lợi rất lớn, cho nên tạo thành tình trạng pháp lệnh nghiêm khắc. Bởi vậy cho nên những bang phái bên dưới không thể làm ra mấy chuyện xảo trá cướp đoạt được.
Nghe đến chỗ này, Tô An Lâm thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Nơi này không có bang phái, nhưng mà nếu xem xét lại thì nhưng tông môn ở đây thật ra cũng chỉ là một hình thức khác của bang phái mà thôi. Hai cái này khác nhau ở chỗ, bang phái của đám lưu manh sẽ không để đệ tử luyện công, mà môn phái ở đây lại bắt đệ tử luyện công mỗi ngày.
Nơi mà bọn họ đang đi là ngoại thành của Tạp La thành.
Thật ra diện tích của ngoại thành lớn hơn nội thành nhiều, nếu từ cảng biển đi thẳng vào trong nội thành, phải mất ước chừng bốn giờ trở lên. Từ đó có thể được ngoại thành rộng lớn đến cỡ nào.
Dọc theo đường đi, Tô An Lâm nhìn thấy cửa hàng san sát nối tiếp nhau, người đi đường đông đúc.
Bọn họ nhanh chóng tiến vào một con đường, nơi này có không ít nhà mở võ quán. Mà những võ quán này còn có cách gọi khác là môn phái.
"Thế nào? Nơi này có rất nhiều môn phái đúng không?"
La Thiến Mẫn nhìn Tô An Lâm nói.
"Đúng là rất nhiều, đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy cả một con phố đều là võ quán, nơi này ít nhất cũng phải có hai mươi nhà?"
"Không phải chỉ có bằng ấy đâu, đây chẳng qua chỉ là một con phố thôi, có rất nhiều đường phố khác cũng có môn phái nữa!"
"Có điều, ngươi đừng thấy nơi này nhiều, thật ra các môn phái ở đây đều là tốt xấu lẫn lộn, rất nhiều môn phái dạy võ thuật đều chỉ dạy bản thiếu hụt."
Tô An Lâm nghe vậy rất kinh ngạc:
"Vậy mà còn có người tới học sao?"
"Có chứ, tuy rằng võ học thiếu hụt, nhưng mà nó có thể khiến người ta mạnh hơn là được rồi, mấu chốt là, có một vài môn phái thu ít tiền, cũng không phải là người nào cũng có tiền, nếu không có tiền thì đi tới chỗ rẻ thôi! Cũng tốt hơn là không học gì cả, ngươi nói có đúng không."
"Cái này cũng đúng."
Tô An Lâm gật đầu:
"Nếu vậy, xem ra ở đây ai cũng sẽ đi học võ?"
"Không sai, ngươi có biết bởi vì sao không?"
La Thiến Mẫn mỉm cười ra vẻ thần bí, giải thích:
"Nơi này của chúng ta không giống như là Đại Hạ của các ngươi, nghe nói ở Đại Hạ, cho dù các ngươi không thể tập võ cũng có thể dựa vào đọc sách để thi đậu công danh, có thể bò lên bị trí cao hơn! Nhưng mà ở nơi này của chúng ta, mới chân chính là thế giới lấy võ thuật để làm thước đo, đọc sách là chuyện vô dụng, rất nhiều người muốn làm công việc gì đó mới đi học một ít thôi."
"Như vậy cũng được sao?"
Tô An Lâm kinh ngạc nói.
"Đương nhiên là có thể, luyện võ đạt tới cấp bậc nhất định là có thể khai trí tuệ, học cái gì cũng rất nhanh chóng, ví dụ như là học biết chữ chẳng hạn, một đứa trẻ học biết chữ phải tốn mất bốn năm năm, nhưng mà cao thủ đã khai trí tuệ có thể chỉ mất một năm là đọc được hết toàn bộ chữ cái lẫn số học."
"Mặt khác, nơi này của chúng ta thịnh hành chuyện học võ, cho dù ngươi đi tới nơi nào cũng thế, nếu như ngươi không tu hành võ thuật, người khác sẽ khinh thường ngươi, cho nên dù là tiểu thương hay là tiểu nhị bưng trà ở khách điếm đều sẽ học một ít võ công."
Tô An Lâm nghe xong, coi như được mở rộng tầm mắt.
Trong lúc trò chuyện, đoàn người đã chậm rãi đi tới giữa đoạn đường. Cách đó không xa, có một nơi giống như là khu tứ hợp viện. Tổng thể khu nhà màu nâu, vách tường có chút cũ nát, sơn nâu bên ngoài đã bị nhạt màu đi, để lộ ra gạch bên trong, thoạt nhìn đã có niên đại khá cũ.