Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 721: Chương 721: Đệ Ngũ Thành An

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

La Thiến Mẫn hỏi, Tô An Lâm cười bảo:

“À, ta đang suy nghĩ một chuyện, không biết người đó tên gì, sau này nếu ta gặp sẽ chú ý một chút, không đắc tội với hắn!”

“Ngươi nghĩ được như vậy cũng rất tốt, ra ngoài làm việc phải có thiện chí, người khác ức hiếp ngươi, có lúc quỳ một cái là xong, đúng không?”

Nàng nói lời này không phải đùa mà là sự thật. Chỉ là La Thiến Mẫn không biết người trước mặt đã sớm giết chết Đệ Ngũ Thành An.

“Vậy tên hắn là gì?”

“Hình như là cái gì Đệ Ngũ, tên cụ thể ta cũng không rõ.”

La Thiến Mẫn nói.

“Đệ Ngũ sao...họ kép rồi.”

Tô An Lâm nói.

“Đúng rồi, là họ kép, tóm lại sau này cẩn thận chút là được, có điều bình thường mấy nhân vật nhỏ như chúng ta làm sao gặp được mấy người đó chứ, phải không?”

“Đúng rồi, thông thường có tranh vẽ của mấy người đó không?”

Tô An Lâm hỏi.

"Bức tranh chân dung?"

La Thiến Mẫn sửng sốt, sau đó lắc đầu:

"Ngươi muốn lấy tranh chân dung làm cái gì?"

Tô An Lâm nói:

"Ngươi nghĩ thử xem, nhỡ đâu, ta chỉ nói là nhỡ thôi, tên Đệ Ngũ Thành An này bị người khác giết chết, sau đó có người lấy thân phận của hắn đi đến chỗ gì gì đó để nhậm chức! Như vậy chẳng phải là loạn hết lên hay sao? Vừa nãy ngươi cũng nói rồi, bên phía Đại Hạ phái người đến đây, ở đây không có ai quen biết hắn, cũng không có ai từng gặp hắn, đúng không?"

La Thiến Mẫn ngơ ngác nhìn Tô An Lâm, khoảng chừng mười giây sau, mới không nhịn được hỏi:

"Đệ Ngũ Thành An đã chết rồi?"

Trong lòng Tô An Lâm cả kinh, không ngờ nữ nhân này mẫn cảm như vậy, chưa gì đã bị nàng phát hiện ra?

Có điều, La Thiến Mẫn lại bật cười nói:

"Ta chỉ đang nói đùa với ngươi thôi, vậy mà ngươi còn bị bất ngờ."

"A... Ta còn tưởng rằng ngươi nói là Đệ Ngũ Thành An đã chết thật rồi."

Tô An Lâm nói.

"Sao có thể chứ, ta nói thật cho ngươi biết, những kẻ làm chức vụ giống như chấp pháp này đều có thực lực rất cao, đầu tiên là không có ai có thể giết chết bọn họ, thứ hai, cũng không có ai đủ to gan lớn mật đi giả mạo bọn họ, không có khả năng, tuyệt đối không có chuyện này."

Tô An Lâm cũng chưa nói cái gì, chỉ cười cười:

"Xem ra ngươi rất có hiểu biết về vấn đề này."

"Dù sao thì ta cũng đang ở Tạp La thành mà."

"Đúng rồi, tình trạng trị an ở Tạp La thành như thế nào?"

La Thiến Mẫn hiểu rõ về vấn đề này, hai người từ từ nói chuyện phiếm.

Đến buổi chiều, sau khi thuyền trưởng lắc chuông, con thuyền cuối cùng cũng cập bến.

"Đinh đang đinh đang..."

"Cập bờ rồi, mọi người sắp xếp lại hành lý của mình, chuẩn bị lên bờ..."

Đám thuyền viên trên thuyền hò hét.

Con thuyền nhanh chóng chạm bờ, từng người một lần lượt rời khỏi thuyền.

Thuyền trưởng đứng trong khoang điều khiển, quay sang hỏi thuyền viên đứng bên cạnh mình:

"Vị đại nhân kia đâu rồi?"

"Từ sáng sớm hôm nay vị đại nhân kia vẫn luôn ở trong nhà, ta... Ta cũng không dám gọi."

Thuyền viên lo lắng nói, tất cả bọn họ đều hiểu rõ tính tình của vị đại nhân kia, nhỡ đâu bọn họ đến mở cửa ngay đúng lúc người ta đang nghỉ ngơi, quấy rầy người ta, quả thật là có chết cũng không biết chết thế nào.

"Đồ vô dụng, có mở cái cửa thôi cũng không biết."

"Thuyền trưởng, nếu không ngài đi mở đi?"

"Cái này..."

Đúng lúc này, đột nhiên có một tên thuyền viên đi tới:

"Thuyền trưởng, có một người tự xưng là tùy tùng của vị đại nhân kia đến đây, hắn nói là vị đại nhân đó đã sớm rời khỏi thuyền rồi, hắn bảo ta nhân tiện nói với mọi người, những chuyện xảy ra ở đây không thể nói cho bất kỳ ai biết, nếu không tự chịu hậu quả!"

Thuyền trưởng sửng sốt:

"Vị đại nhân đó đã đi rồi?"

"Đúng vậy, nghe nói là vừa cập bờ, hắn đã sử dụng đại pháp đi đường của tiên nhân để bay lên trên bờ."

Thuyền viên miêu tả lại sinh động như thật, giống như là chính mình đã tận mắt nhìn thấy.

Thuyền trưởng cảm khái:

"Thì ra là như vậy sao, người ta đã đi từ lâu rồi, ta đã nói rồi mà, vị đại nhân kia còn trẻ tuổi như vậy, sao bây giờ còn chưa đi chứ."

"Đúng thế, thuyền trưởng, về sau chúng ta phải giữ kín chuyện này, đừng có kể chuyện của hắn cho người khác biết."

"Dù sao cũng không có mấy người biết chuyện này, đi, bây giờ chúng ta đi tới khoang thuyền của hắn để xem xem."

...

Trên bến tàu.

Tô An Lâm chạy chậm tới chỗ La Thiến Mẫn. Vừa nãy đám người đã đặt chân lên bờ, Tô An Lâm lại đột nhiên nói bản thân để quên đồ vật, lại trở lại thuyền.

"Thật ngại quá, để mọi người đợi lâu."

Tô An Lâm đi tới nói.

La Thiến Mẫn gật đầu tỏ vẻ không sao, nhưng mà đám hạ nhân đứng sau nàng đều có chút khó chịu. Thầm nghĩ một người què như ngươi, có tài đức gì mà khiến tiểu thư đứng chờ ngươi, còn đồng ý dẫn ngươi trở về tông môn của bọn họ?

Có điều, đây là chuyện do tiểu thư quyết định, bọn họ cũng không dám nói nhiều lời.

"Tô công tử, nhìn dáng vẻ của ngươi không giống như là bị què thì phải?"

La Thiến Mẫn tò mò nói.

"Ừ, mấy ngày hôm trước ta gặp phải chuyện ngoài ý muốn cho nên mới bị thương, hiện tại đã đỡ hơn rồi, vừa nãy đi đường cũng ổn định hơn, xem ra thương thế đã khỏi hẳn."

Tô An Lâm giải thích.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...