Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 720: Chương 720: Chấp Pháp Ti
Bây giờ hắn càng lúc càng cảm thấy tiên nhân thời thượng cổ là thật. Rất nhiều manh mối ở thế giới này cho thấy rõ, vùng đất thời kỳ thượng cổ là thời đại của vô số tiên nhân. Cuối cùng hắn phát hiện một phần văn thư dưới gối nằm. Đây là văn thư phái Thanh Điền đưa cho hắn, trong đó bảo hắn phải đến thành Tạp La nhậm chức trưởng chấp pháp ti. Tô An Lâm hiểu ra ngay, người này có họ kép: Đệ Ngũ! Tên là Đệ Ngũ Thành An. Hắn là người Đại Hạ, vì rèn luyện khá tốt, phái Thanh Điền sắp xếp hắn đến thành Tạp La, nhận chức trưởng chấp pháp ti. Tô An Lâm ngạc nhiên:
“Họ Đệ Ngũ à…”
Hắn nhớ ra rồi, hình như có một vị đại thần triều đình nước Đại Hạ mang họ Đệ Ngũ này. Quyền cao chức trọng, chẳng hề quá đáng khi nói là thế lực khuynh đảo triều đình.
“Mẹ nó, mình đã giết một con cá lớn?”
“Nhưng hắn chết rồi chẳng phải không ai nhậm chức sao?”
Tô An Lâm cau chặt mày, nếu không ai nhậm chức chắc chắn không lâu sau sẽ bị điều tra! Người của cả con thuyền này cũng sẽ bị điều tra nhỉ? Làm sao đây? Hắn nhìn bản thân trong gương đồng trước mặt, đột nhiên nghĩ ra một cách to gan.
“Liệu mình có thể giả mạo người này không?”
Thời cổ đại không có kỹ thuật hình ảnh, càng không có mấy thứ như dấu vân tay. Nhìn thân phận một người chỉ nhìn trên văn thư, ngọc bội, con dấu. Mấy thứ này hắn đều có hết. Mấu chốt là tuổi tác của hắn cũng tương đương với Đệ Ngũ Thành An. Nếu học hỏi tính cách, tính tình của Đệ Ngũ Thành An:
“Chẳng phải ta chính là Đệ Ngũ Thành An sao?”
“Bá đạo quá rồi.”
Tô An Lâm lập tức mừng rỡ, tất nhiên đây mới chỉ là suy nghĩ sơ sài ban đầu của hắn. Lỡ như người ta còn cách nhận dạng thân phận khác nữa, lúc tự mình dâng đến cửa, chẳng phải là chui vào lưới à? Do đó Tô An Lâm quyết định đến thành Tạp La trước, tìm hiểu những quy tắc phía sau chức vụ này. Nếu người ta thật sự không có cách phân biệt nào khác, vậy hắn sẽ làm!
Rất nhanh Tô An Lâm ném hết toàn bộ y phục, bao gồm cả chăn của Đệ Ngũ Thành An xuống biển thông qua cửa sổ. Sau khi thấy trong phòng không còn đồ vật gì, Tô An Lâm mới thu dọn công văn, trở lại bên cạnh ngựa của mình. Tim hắn đập rất nhanh, cảm giác thật mẹ nó kích thích. Vốn nghĩ một mình hắn đến thành Tạp La, phải bắt đầu làm từ một nhân vật nhỏ. Giờ thì tốt rồi, có cơ hội trở thành trưởng chấp pháp ti. Nếu cha nương mà biết chắc sẽ vui mừng đến mức nhảy disco trên mộ luôn nhỉ? Mang theo ý cười, Tô An Lâm chìm vào giấc ngủ. Sáng sớm hôm sau, thuyền cũng sắp cập bờ. Tô An Lâm nhanh chóng đến tìm La Thiến Mẫn, vòng vo hỏi thăm vấn đề liên quan đến chấp pháp ti.
“Chấp pháp ti?”
“Thế mà ngươi lại hỏi chấp pháp ti là gì ư?”
“Chuyện đó ngươi cũng không biết?”
La Thiến Mẫn đỡ trán, bất lực nói:
“Nói thế này đi, nơi đó tương tự như nha môn vậy!”
“Thành Tạp La của chúng ta do phái Thanh Điền quản lý, để giữ gìn trật tự bình thường, mỗi một nơi đều có chấp pháp ti.”
“Có thể nói thế này, người khác không quản được, giao cho chấp pháp ti quản.”
“Người khác quản được cũng phải giao cho chấp pháp ti quản!”
“Vậy cũng lợi hại quá nhỉ.”
Trong lòng Tô An Lâm vui vẻ:
“Nhưng ta nghe nói có một số chấp pháp ti thu nhận người của phía Đại Hạ?”
“Ngươi nghe thấy chuyện này từ đâu vậy?”
“Ta nghe một số thuyền viên nói.”
Tô An Lâm giải thích.
“Ngươi nghe tin này cũng chuẩn đấy, trên thực tế tuy chấp pháp ti là cơ quan chấp pháp nhưng người của Đại Hạ và địa phương chúng ta đều có thể đảm nhận.”
“Hơn nữa nghiêm khắc mà nói, chấp pháp ti càng thích dùng người của Đại Hạ hơn, vì như vậy sẽ không nảy sinh gút mắc lợi ích với người bản địa.”
Tô An Lâm hiểu ra, giống như chấp pháp ở nơi đất khách vậy.
“Đúng rồi, nói đến chuyện này trong thành Tạp La chúng ta lúc trước có một vị trưởng chấp pháp ti chết ở bên ngoài, hình như nghe nói phía Đại Hạ sẽ cho người đến kế nhiệm, tính toán thời gian hẳn cũng sắp đến rồi. Không chừng là ở con thuyền phía sau chúng ta đấy.”
Trong lòng Tô An Lâm khẽ động:
“Ngươi còn biết tin này à?”
“Tất nhiên, trưởng chấp pháp ti không phải nhân viên chấp pháp bình thường mà là người lãnh đạo, có thể nói ti trưởng là người đứng thứ hai chấp pháp ti, lên trên nữa chính là trưởng lão trong phái Thanh Điền, chức vị có thể không cao được à! Người bên dưới như chúng ta tất nhiên phải nịnh bợ bọn họ rồi.”
“Nhưng mà nghe nói tính tình của trưởng chấp pháp ti kia rất kỳ lạ, vô cùng chính trực, bất kể làm chuyện gì cũng thích dùng tiền để mua!”
Sắc mặt Tô An Lâm quái lạ, lòng thầm nói đúng là Đệ Ngũ Thành An rồi. Quả thật rất “chính trực”, dù sao thứ hắn mua đều đảm bảo có thể kiếm được tiền mà.
“Sao tự nhiên ngươi lại hỏi chuyện này?”