Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 719: Chương 719: Ngựa Đói
Hắn tiện tay vung chưởng, đánh về phía chân phải Tô An Lâm. Theo hắn thấy, một chưởng này có thể trực tiếp đánh gãy chân phải của Tô An Lâm, sau đó hắn có thể nhìn thấy đối phương nằm dưới đất kêu rên. Nhưng vừa chạm đến chân phải của Tô An Lâm, lòng bàn tay hắn như đánh trúng ngọn núi lớn. Lấy trứng chọi đá! Giờ phút này, trong đầu hắn đột nhiên xuất hiện cụm từ kia! Hắn biến sắc, đây không phải chân phải bình thường, trên chân phải có luồng sức lực mạnh mẽ xông tới, tiếp tục lan về phía hắn.
“Rầm!”
Hắn trực tiếp bị đánh nằm bò dưới đất, vừa ngẩng đầu chân phải Tô An Lâm đã đạp lên cổ hắn, khiến hắn muốn hét cũng không hét được. Sắc mặt vốn bình tĩnh nhẹ nhàng, ánh mắt ra vẻ, khóe môi khẽ nhướng, lúc này toàn bộ đều biến mất không còn gì, chỉ sót lại sợ hãi.
“Kiếp sau chú ý một chút, đừng có mà làm kỹ nữ còn muốn lập đền thờ!”
Tô An Lâm thản nhiên nói một câu, dùng sức giẫm xuống!
“Rắc!”
Xương cổ nam tử áo trắng đứt gãy, chết ngay lập tức! Nhưng chính vào lúc này, Tô An Lâm bỗng nhiên cảm thấy, sau khi nam tử áo trắng chết, có một luồng khí huyết chớp mắt bị chân phải của hắn hấp thu. Hắn có thể cảm nhận được, làn da chân phải săn chắc hơn một chút.
“Chuyện này...”
Tô An Lâm sửng sốt:
“Chân phải của ta có thể hấp thu khí huyết của người chết?”
Cùng lúc đó, trong đầu dường như nhận được thông tin truyền đến từ chân phải ngay lập tức: Cướp đoạt khí huyết, tiên cốt lớn mạnh. Tin tức này là một luồng sát niệm, sát niệm do chân phải của Tô An Lâm sinh ra. Như thể một người thiếu chất dinh dưỡng nào đó, cơ thể sẽ không tự chủ muốn ăn những món có chứa chất đó vậy. Chân phải của hắn chính là như thế, thiếu khí huyết cho nên phản hồi thông tin cho hắn, phải cướp đoạt khí huyết. Giờ phút này vì cướp đoạt khí huyết mà chân hắn không còn khập khiễng nữa!!!
“Ta hiểu rồi, hấp thu khí huyết giúp tiên cốt lớn mạnh, thì ra là thế!”
Tô An Lâm thử đi mấy bước, quả thật không còn khập khiễng nữa.
“Hahaha! Tốt!”
Không một ai chú ý tất cả mọi chuyện xảy ra ở đây. Chỉ có một thuyền viên nghe thấy âm thanh vật nặng rơi xuống, tò mò nên nhìn qua. Mà lúc này, thi thể đã bị Tô An Lâm ném lên xe ngựa, rương được hắn tiện tay ném dưới đất.
“Sao thế, tiếng vang lớn như vậy?”
Thuyền viên tò mò bước qua.
“Hôm nay ngựa bị giật mình, bất cẩn đá rương xuống dưới, ngại quá.”
Tô An Lâm thuận miệng giải thích. Con ngựa bên cạnh như thể nghe hiểu, trợn mắt nhìn hắn, tiếp tục nheo mắt lại chợp mắt.
“Ồ, có phải là ngựa đói rồi không.”
“Chắc vậy.”
“Cẩn thận chút, ta qua kia nhé.”
Chờ thuyền viên rời khỏi, bấy giờ Tô An Lâm mới nhìn về phía xe ngựa, sau đó bước lên. Hắn phải tìm hiểu thân phận của người này, hắn tin thân phận nằm trên người kẻ đó. Kế tiếp hắn sẽ nghĩ cách để vào chỗ ở của người này. Hắn cần phải ngụy tạo cảnh tượng giả người này lên bờ. Ra ngoài làm việc quá nhiều, bây giờ Tô An Lâm phát hiện mình làm bất kỳ chuyện gì cũng cẩn thận hơn. Lục lọi trên người người chết, rất nhanh hắn phát hiện một vài món đồ thú vị. Một tấm lệnh bài, bên trên có viết hai chữ lớn: Thanh Điền! Đây rõ ràng là phái Thanh Điền. Nhưng ở mặt phía bắc lại khắc hai chữ lớn: Chấp pháp!
“Chấp pháp?”
Tô An Lâm nhướng mày:
“Đây là thứ gì?”
Hắn không biết chấp pháp đại diện cho thứ gì, nhưng hắn đoán hẳn tương tự như bổ khoái. Trừ cái đó ra hắn còn nhìn thấy một số ngọc bội, pháp khí rất tinh xảo. Mấy món này đều được hắn cất giữ nhưng không định dùng. Tất nhiên những thứ này rất tốt nhưng quá bắt mắt, bị người có tâm để ý sẽ rất phiền phức.
“Cứ giữ trước đã.”
Tô An Lâm kiểm tra xong rồi ném thẳng thi thể xuống biển. Lúc hắn dọn sạch vết máu trên boong thuyền trời cũng đã khuya. Nhóm người nướng thịt bên ngoài đã nghỉ ngơi. Một mình Tô An Lâm khởi động thân pháp, lặng lẽ tiến vào khoang thuyền. Rất nhanh hắn đã đến phòng khách quý trên lầu ba. Thực ra rất dễ tìm, thân phận giống như người này không thể chen lấn cùng người khác trong một căn phòng rách nát được. Nhất định phải là nơi tốt nhất ở lầu ba. Mà lầu ba cũng chỉ có khoảng mười phòng khách quý, cảm nhận tiếng vang trong phòng một lúc, hắn đại khái đã tìm được vị trí. Căn phòng sâu bên trong chính là của người đó. Tô An Lâm sử dụng nội khí, mở tung cánh cửa đang khóa, sau đó bước vào phòng. Trong phòng lấp lóe ánh nến, được dọn dẹp rất sạch sẽ. Có thể nhìn ra bình thường người này cũng thích sạch sẽ. Sau khi tìm kiếm một đống đồ, rất nhanh Tô An Lâm lại phát hiện vài quyển thư tịch. Vậy mà lại là mấy quyển sách miêu tả thời kỳ thượng cổ. Tô An Lâm như lấy được chí bảo:
“Phát tài rồi, phát tài rồi, lần này thật sự phát tài rồi.”
Hắn vội vàng cất kỹ, nhét vào lòng, thầm nghĩ sau này phải đọc thật kỹ.