Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 718: Chương 718: Rốt Cuộc Ngươi Là Ai?

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Giỏi lắm, bán cho ngươi, sẽ giữ mạng lại cho ta. Chẳng phải muốn nói nếu không bán sẽ giết hắn sao? Đây là ép mua ép bán đúng không! Tô An Lâm thản nhiên mỉm cười, hắn không nói gì mà nhanh chóng quan sát xung quanh. Không có ý gì khác chỉ muốn khi giết người không bị ai phát hiện thôi. Nguyên nhân rất đơn giản, kẻ này tuy chỉ có một mình nhưng hiển nhiên thân phận không đơn giản. Nếu để người khác phát hiện hắn giết kẻ này có lẽ sẽ rất phiền phức. May mà xung quanh không có ai, vậy thì dễ hơn nhiều. Nhưng công tử áo trắng thấy dáng vẻ Tô An Lâm như vậy chính là sợ hãi! Cho rằng hắn muốn gọi nhóm người La Thiến Mẫn giúp đỡ.

“Ngươi đừng nhìn nữa, lúc ta đến mấy người đi cùng ngươi đều đang nướng thịt trên boong tàu, bây giờ không ai cứu ngươi được đâu.”

Có lẽ hắn ta nghĩ hắn cùng một giuộc với đám người La Thiến Mẫn.

“Rốt cuộc ngươi là ai?”

Tô An Lâm dò hỏi.

Hắn thấy trước khi muốn giết một người phải tìm hiểu thân phận của người đó đã, như vậy sau này hắn cũng có thể lưu ý kẻ thù của mình.

“Ngươi không có tư cách hỏi ta.”

Công tử áo trắng nhìn Tô An Lâm, xoay đầu:

“Mấy ngày nay ta vẫn luôn quan sát ngươi, có biết tại sao không?”

“Chính vì cái đỉnh này à?”

Tô An Lâm nhìn đỉnh trong tay mình, dịch chuyển chân phải. Hắn không ngờ cái đỉnh thoạt nhìn chẳng bắt mắt này lại bị người ta dòm ngó.

“Trừ cái đỉnh này ra ta còn rất tò mò, tại sao ngươi lại biết dưỡng nguyên dịch?”

“Xem ý của ngươi, ngươi rất hiểu về dưỡng nguyên dịch?”

Tô An Lâm nói.

“Ta từng tìm hiểu từ sư phụ mình, nghe nói là một loại dược vật thời thượng cổ, tuy không phải thứ cực kỳ quý giá gì nhưng đã thất truyền từ lâu, thế mà bây giờ lại được nhắc đến từ miệng của một kẻ đến từ nơi nhỏ bé như ngươi, ta rất tò mò.”

Công tử áo trắng thản nhiên cười:

“Bỏ đi bỏ đi, có lẽ ngươi cũng chỉ vô tâm nói ra thôi, bây giờ ta chỉ muốn cái đỉnh kia, ra giá đi!”

Tô An Lâm không ngờ mình đã bị người ta nhìn chằm chằm từ sớm. Hắn cũng rút ra được kết luận, đỉnh Huyền Nguyên và thuật luyện thuốc Huyền Nguyên mà hắn lấy từ chỗ Tà dược sư, hẳn là truyền thừa của đại năng thượng cổ nào đó.”

Thoáng chốc trong lòng hắn cũng không nhịn được kích động. Đại năng thượng cổ đấy, nếu tin tức này truyền ra ngoài có thể sẽ khiến các thế lực lớn ở Trung Châu phát điên! May mà trước khi hắn rời đi đã từng dặn dò Vương Lai Phúc, đừng nói chuyện mình kế thừa công pháp của Tà dược sư ra ngoài, miễn bị kẻ thù của Tà dược sư chú ý. Con người Vương Lai Phúc tuy nhát gan nhưng đồng thời cũng vì nhát gan mà hắn làm việc gì cũng cẩn thận. Tô An Lâm cũng rất yên tâm về hắn.

“Ra giá à.”

Tô An Lâm nhìn chằm chằm công tử áo trắng, cất đỉnh đi, cười khẽ:

“Ta rất tò mò, đại nhân như ngươi rõ ràng có thể cướp, tại sao lại muốn đưa tiền cho ta?”

“Ta không thích làm chuyện xấu, cho nên ta làm việc thích dùng tiền để mua hơn.”

Nói đoạn công tử áo trắng móc ra một tờ kim phiếu, trên đó viết: 10 lượng!

“Ồ, thì ra là vậy!”

Rõ ràng hắn có thể cướp nhưng cứ muốn ép buộc đưa kim phiếu cho ta. Tô An Lâm mỉm cười, vỗ cái rương lớn bên cạnh:

“Biết trong đây là gì không?”

“Y phục đồ đạc của ngươi?”

Công tử áo trắng hỏi, Tô An Lâm trực tiếp mở rương ra. Xung quanh hắn lập tức lấp ánh ánh vàng, bên trong toàn bộ đều là vàng. Dù công tử áo trắng kiến thức rộng rãi, lúc này cũng không nhịn được kinh ngạc.

“Ngươi cảm thấy ta sẽ quan tâm 10 lượng của ngươi à?”

“Hahaha, có chút thú vị, kẻ thọt như ngươi rất thú vị, ta cũng sẽ mua đống vàng của ngươi!”

Hắn lại móc ra kim phiếu 10 lượng.

“Rõ ràng ta có thể cướp của ngươi nhưng ta vẫn muốn mua, bởi vì ta là người chính trực.”

Công tử áo trắng phong độ nhẹ nhàng nói.

“Phụt!”

Tô An Lâm bật cười, công tử áo trắng cau mày:

“Ngươi cười cái gì? Ngươi phải biết nếu ngươi nhận kim phiếu của ta, ngươi sẽ có thể sống sót!”

“Ta không nhịn được nữa.”

Tô An Lâm đột nhiên ra tay, hắn không sợ người này có thực lực đến mức nào, dù sao bây giờ hắn đã vô địch cảnh giới nội khí. Dù gì khí huyết ở mức 1000, các loại công pháp cũng đạt đỉnh. Quan trọng nhất là hắn có chân phải hoàng kim! Đừng thấy hắn bị thọt, chân phải hơi khập khiễng, nhưng hắn mạnh nhất chính là chân phải. Kiên cố khó phá, dù thịt chân phải bị đánh nát, tiên cốt cũng có thể giúp hắn khôi phục hoàn toàn trong thời gian ngắn nhất. Đây chính là sự mạnh mẽ của tiên cốt.

“Can đảm đấy!”

Công tử áo trắng không ngờ Tô An Lâm lại dám chủ động ra tay, hắn hừ lạnh một tiếng:

“Đối phó kẻ như ngươi, ta không cần dùng kiếm.”

Hắn đạp một cước đã thấy Tô An Lâm nhấc cao chân phải muốn tấn công hắn.

“Ha, trăm chỗ sơ hở, xem ta đánh tàn phế chân phải của ngươi, để coi ngươi còn kiêu căng như vậy nữa không.”

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...