Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 710: Chương 710: Nha Hoàn
Tô An Lâm nhìn chằm chằm vào nữ nhân này, cất giọng hỏi:
“Tiểu thư nhà ngươi vì sao đưa ta ăn?”
“Tiểu thư nói chuyện vừa nãy đã hiểu lầm ngươi, tiểu thư ngỏ ý xin lỗi ngươi.”
Trái lại cũng là một người rất hiểu đạo lý.
Trên thực tế thì ban nãy Tô An Lâm đã nhìn ra được.
Con người Hồng y nữ tử đó cũng không xấu, suy cho cùng ngay từ lúc ban đầu nàng đã tặng đùi gà đến cho ‘đôi huynh muội’ này.
Sau đó còn muốn giúp họ, chẳng qua là sau đó nàng phát hiện ra họ không phải là người tốt.
“Bảo tiểu thư nhà ngươi đến đây nói chuyện.”
Tô An Lâm cất giọng nhàn nhạt nói.
“Hả, việc này…”
Nha hoàn ngạc nhiên vô cùng.
Tính tình của người què này đúng là khiến cho người ta thấy kinh ngạc, hắn vậy mà lại muốn bảo tiểu thư nhà mình đến đây trò chuyện, hắn cho rằng hắn là ai chứ?
Thế nhưng nha hoàn cũng không nói nhiều, chỉ mím môi quay trở về.
“Nói với nàng ta, ta sẽ nói một số chuyện rất quan trọng với nàng ta, có liên quan đến tu vi của nàng ta.”
Tô An Lâm nói.
“Hả?”
Nha hoàn nghiêng đầu, lẩm bẩm mắng người què này vài câu sau đó rời khỏi nơi này.
…
“Cái gì, bảo ta qua đó?”
Hồng y nữ tử nghe vậy, nàng đang gặm đùi gà cũng khựng lại sửng sốt không thôi.
Một thủ hạ ở bên cạnh lớn tiếng cười nhạo:
“Tên què này tưởng rằng hắn là ai chứ? Lại còn dám bảo tiểu thư qua đó.”
Kể từ sau khi Tô An Lâm đổi chân thì vẫn luôn đi khập khiễng như vậy, cho nên rất nhiều người ở sau lưng đều gọi hắn là tên què.
Điều này làm cho Tô An Lâm rất buồn bực.
Nha hoàn nói:
“Tên què đó nói, có chuyện rất quan trọng muốn nói với tiểu thư, có liên quan đến tu vi của người, nhưng ta cảm thấy hắn đang khoác lác thì đúng hơn.”
“Tiểu thư, không cần phải để ý đến loại người này, trời cũng đã muộn rồi, người nên nghỉ ngơi sớm đi.”
Thủ hạ cất giọng đề nghị.
Hồng y nữ tử gõ ngón tay lên mặt bàn, nàng ta lại không nghĩ như vậy.
Tên què kia vẫn luôn yên tĩnh ngồi luyện công ở chỗ đó.
Trước đó khi bị đôi ‘huynh muội’ kia hãm hại, cũng là vì nhìn hắn vừa mắt.
Cũng có nghĩa là, tên què này tuy rằng kỳ lạ, nhưng thái độ làm người cũng không tệ.
“Tên què này mặc dù có vẻ kỳ quái, nhưng chắc hẳn hắn sẽ không nói lung tung, ta đi xem thử.”
Hồng y nữ tử chợt đứng dậy.
“Tiểu thư, không cần thiết đâu, lỡ như hắn mưu đồ quấy rối thì sao!
“Sợ cái gì, chỉ là một tên què mà thôi, tuy rằng hắn có chút thực lực, nhưng mạnh hơn ta chắc?”
Hồng y nữ tử không xem trọng, nói tiếp:
“Hơn nữa, các ngươi cũng biết tình hình sức khỏe của ta, đã ba năm ta chưa tiến giai rồi.”
Khi nàng ta nói xong câu này, người bên trong phòng đều trầm mặc không nói.
Tiểu thư thân là thiên kim của tông chủ của Tứ tông hầu quyền phái, trước kia thiên phúc xuất sắc biết bao nhiêu.
Nhưng còn bây giờ, nàng đã ba năm không tiến giai, thực lực hiện tại cũng chỉ là Nội khí tầng một.
Đồng liêu năm đó bị nàng vứt ra xa ở sau lưng hiện tại đều đã rất mạnh, cũng có vài người đã đạt đến Nội khí tầng ba.
Cũng vì vậy, vốn dĩ tiểu thư có thể tiến vào Thanh Điền Phái, nhưng hiện giờ, khảo thí mỗi năm, tiểu thư luôn bị đào thải.
Trong lúc nhất thời, đám thủ hạ cũng không nói gì nữa
Hồng y nữ tử đứng dậy, dứt khoát nói:
“Ta đi xem thử.”
Nàng trông có vẻ tiêu sái bước đi, nhưng thực tế, trong lòng nàng đang ôm lấy tia hy vọng cuối cùng kia.
Ngộ nhỡ...ngộ nhỡ thật sự có người có thể giải quyết vấn đề nàng không thể tiến giai được thì sao?
Tuy rằng khả năng rất thấp, hơn nữa nàng thấy tính tình của tên què đó cũng không phải là xấu, dù hắn khoác lác vài câu, thì mình cũng không tổn thất thứ gì, về sau không cần để ý hắn nữa là được.
Suy nghĩ như vậy, Hồng y nữ tử đi ra ngoài, sải bước đi đến vị trí của Tô An Lâm trên boong tàu.
“Xuy xuy xuy…”
Tô An Lâm bên này có lẽ cũng cảm ứng được có người bước tới, ngựa của hắn phun khí nóng ra dữ dội, như thể là đang nhắc nhở Tô An Lâm có người đi về phía hắn.
“Bạn già, đừng hoảng.”
Tô An Lâm vuốt lấy lưng ngựa, cất giọng điềm đạm nói.
“Vị công tử này, con ngựa này của ngươi dường như nghe hiểu được những gì ngươi nói.”
Hồng y nữ tử cầm kiếm đi tới, vỗ vào trên lưng ngựa của Tô An Lâm, mỉm cười nói.
Tô An Lâm quay đầu, nói:
“Ngươi đến thật đấy à, vốn dĩ ta còn tưởng rằng, ngươi sẽ không muốn đến đây.”
“Mặc dù con người ngươi trông có vẻ hơi quái lạ, nhưng ta cảm thấy ngươi là người tốt nên đến xem sao.”
Hồng y nữ tử cũng rất cởi mở.
Nàng ta mỉm cười, lại nhìn khắp xung quanh, sau khi phát ra bên cạnh có một bậc thềm, nàng ta liền ngồi xuống đó.
“Ngươi tên là gì?”
Hồng y nữ tử lên tiếng hỏi.
“Tô An Lâm.”
“Ồ, sao lại muốn đến Trung Châu? Có phải là muốn học võ hay không?”
“Đương nhiên, nếu không thì không ai muốn rời khỏi quê nhà cả.”
Tô An Lâm nhìn từng đóa bọt sóng trên biển rồi nói.