Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 708: Chương 708: Không Biết Tự Lượng Sức

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

“Hai người các ngươi nói muốn cho ta ăn đùi gà chứ gì, vậy các ngươi tự mình ăn đi!”

Tô An Lâm quan sát biểu cảm của bọn họ, lập tức hiểu ra, cả hai bọn họ đều biết chân gà có vấn đề.

Nhất là gã trung niên, vừa nãy vẻ mặt còn hiền hòa, chỉ nháy mắt đã lập tức lộ ra dáng vẻ hung ác.

Bấy giờ Tô An Lâm nhặt chân gà lên, nhét thẳng vào miệng thiếu nữ.

Cô gái nhất thời hoảng sợ, nàng biết trên đùi gà có chứa kịch độc, bởi vì chất độc đó do chính tay nàng điều chế!

Thực ra đôi huynh muội này là hạng chuyên đi lừa gạt cướp bóc, thấy Tô An Lâm chỉ có một mình, vì vậy mới lân la làm thân mấy ngày nay.

Ban đầu bọn họ nghĩ rằng Tô An Lâm rất dễ làm thịt, nhưng không ngờ hắn lại phát hiện ra mưu đồ của bọn họ.

Trên thực tế, đôi huynh muội này đã rất cẩn thận rồi, bọn họ đều không dùng thức ăn của mình mà dùng đồ ăn được người khác cho.

Bởi vì bọn họ lo lắng, lỡ như Tô An Lâm phát hiện ra, hoặc là hắn còn có đồng bọn khác, thì đến lúc đó có thể nói là đùi gà do người khác đưa.

Nhưng không ai ngờ được rằng, Tô An Lâm lại trực tiếp ép nàng ăn đùi gà.

Chân gà bị Tô An Lâm nhét vào miệng cô gái, sau đó hắn vỗ mạnh một cái, chiếc chân gà bị cắm thẳng vào cổ cô gái trẻ.

“Ức ức ức...”

Cô gái ôm cổ phát ra tiếng nghẹn ngào, cả chiếc đùi gà cứ thế bị nuốt chửng.

“A, xong đời rồi, xong đời rồi, ta sắp chết rồi, tên khốn kiếp nhà ngươi!”

Thiếu nữ dung mạo xinh đẹp giờ phút này lại dữ tợn như quỷ dữ.

“Chồng ơi, giết hắn đi!”

Thiếu nữ hét lên, hai kẻ này không phải huynh muội, mà là vợ chồng.

Người đàn ông trung niên hung tợn giơ con dao chẻ củi lên, bổ về phía Tô An Lâm.

“Không biết tự lượng sức!”

Tô An Lâm hừ nhẹ, một tay bắt lấy dao chẻ củi, bẻ một cái!

Rắc một tiếng, cánh tay người đàn ông trung niên gãy lìa.

“A...”

Hắn đau đớn không chịu nổi, còn thiếu nữ bên kia độc tố trong cơ thể cũng bắt đầu phát tác.

Chỉ chốc lát cô gái đã co giật, hai má tím tái.

“Mau cứu người!”

Ngay lúc Tô An Lâm chuẩn bị hành động tiếp theo thì không ngờ lại có một nữ tử đột nhiên vọt tới, đỡ thiếu nữ dậy.

Người phụ nữ mặc váy đỏ này chính là nhóm người mặc áo choàng đỏ vừa rồi, chân gà cũng là nàng đưa cho.

Người phụ nữ mặc váy đỏ đỡ cô gái dậy, lại phát hiện cô gái nôn ra máu.

Thiếu nữ nắm chặt tay nàng thì thào:

“Cứu ta với, cứu ta…cứu...”

Cuối cùng, cánh tay thiếu nữ buông thõng xuống, đôi mắt mở to, cứ thế tắt thở!

Cô gái váy đỏ ngẩn người, tức giận nhìn Tô An Lâm:

“Tại sao ngươi lại giết đôi huynh muội này?”

“Vị tiểu thư này ơi, ta và muội muội ta tốt bụng cho hắn ăn đùi gà, thế mà hắn lại muốn giết chúng ta. Xin ngươi hãy đòi lại công bằng cho ta với.”

Người đàn ông trung niên bị gãy tay gào khóc, ánh mắt oán độc nhìn Tô An Lâm.

Tô An Lâm khẽ nhíu mày:

“Còn già mồm cãi láo nữa à, vừa rồi các ngươi định dùng đùi gà đầu độc ta, có phải muốn ta moi chân gà trong bụng vợ ngươi ra thì ngươi mới chịu nhận không.”

“Ta không biết ngươi đang nói gì, tiểu thư, xin ngươi làm chủ cho chúng ta với.”

Người phụ nữ mặc váy đỏ nhìn Tô An Lâm, lại nhìn người đàn ông bị gãy tay.

“Ngươi thử động não nghĩ mà xem, nếu ta muốn giết họ, cần gì phải đầu độc?”

Tô An Lâm bình thản nói.

Người phụ nữ mặc váy đỏ hiểu ra, nhìn sang cô gái vừa chết, đúng là sắc mặt đen xì, rõ ràng chết do trúng độc.

Người phụ nữ mặc váy đỏ đi đến, bất ngờ bao vây Tô An Lâm, mắt nhìn chằm chằm, nhưng lúc này nàng lại nói:

“Hóa ra mọi chuyện là như vậy!”

“Xoẹt phụp!”

Nàng rút thanh trường kiếm bên hông ra, một kiếm đâm chết người đàn ông trung niên, hành động vô cùng dứt khoát!

Điều này khiến Tô An Lâm có chút kinh ngạc.

“Người phụ nữ kia quả thực bị trúng độc mà chết, ngươi không nói dối, cũng không cần phải nói dối, ngươi mạnh hơn bọn họ!”

Người phụ nữ mặc váy đỏ thu hồi trường kiếm.

Lúc này Tô An Lâm có chút sững sờ.

Nhìn thấy nam tử trung niên đã chết, nhất thời hắn liền cảm thấy oan uổng.

Mẹ kiếp, muốn giết cũng không đến lượt ngươi, ngươi giết rồi thì ta kiếm điểm kinh nghiệm thế nào đây?

Tô An Lâm có vẻ bực dọc, cho nên trên mặt đương nhiên cũng sẽ không để lộ ra vẻ hòa hoãn.

“Lần sau ta không cần ngươi ra tay thay ta.”

Tô An Lâm lạnh lùng nói.

“Con người của ngươi, tiểu thư nhà ta giải vây giúp ngươi, ngươi còn không biết cảm kích?”

Phía sau, một nam tử trung niên lên tiếng:

“Ngươi phải biết rằng, lỡ như hai người đó còn có đồng bọn, chỉ một mình ngươi thì có thể sống sót được chắc?”

“Vậy thì cũng không cần ngươi quản!”

“Ngươi!”

Nữ nhân vung tay lên, ngăn thủ hạ nói tiếp, rồi nói:

“Vừa nãy quả thực là bọn ta đã hiểu lầm tiểu huynh đệ đây rồi, ta xin lỗi.”

“Thấy ngươi cũng thành tâm thành ý, ta tha lỗi cho ngươi.”

Tô An Lâm thuận miệng nói.

Không tha thứ thì còn có thể làm gì chứ? Đương nhiên cũng chỉ có thể giống như một người phụ thân vậy, thứ lỗi cho xong.

Lúc này, các thuyền viên đã đi tới.

Nữ nhân nói với họ:

“Ta là người của Tứ tông hầu quyền phái ở Tạp La Thành, hai người kia vừa nãy muốn đầu độc hãm hại vị công tử này.”

Nữ nhân chỉ tay vào Tô An Lâm.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...