Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 707: Chương 707: Tuyến Đường

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Kim phiếu này là do tám đại tông môn ở Trung Châu hợp tác chế tạo thành, độ tin cậy còn cao hơn cả ngân phiếu của Đại Hạ.

Ở Trung Châu, thế lực mạnh nhất chính là tám đại tông môn, và Ngũ Hành Phái, Thanh Điền Phái chính là một trong số đó.

Thanh Điền phái là môn phái yếu nhất, xếp hạng cuối cùng.

Có điều đối với Tô An Lâm mà nói cũng chẳng ảnh hưởng gì, vì mục đích của hắn chỉ là tìm kiếm công pháp tu luyện linh khí để mở nhẫn Trường Sinh mà thôi.

Vuốt ve chiếc nhẫn ngọc trên ngón tay, Tô An Lâm lẩm bẩm:

“Rốt cuộc trong này có gì nhỉ.”

“Ca ca, cho ngươi này.Vừa rồi ca ta câu được một con cá lớn, ta nướng riêng cho ngươi đó.”

Lúc này, một thiếu nữ chạy tới, người đàn ông trung niên cách đó không xa cười ha hả nói:

“Nha đầu này tốt với ngươi còn hơn cả ta nữa.”

Tô An Lâm quen biết cặp huynh muội này sau khi lên thuyền.

Nghe nói hai người họ là nhân sĩ Trung Châu, sinh sống bằng nghề buôn bán một số đặc sản Trung Châu.

Thực lực của người Trung Châu hầu hết đều cao, vì vậy nhiều mặt hàng rất dễ bán ở Đại Hạ.

Cô gái khoảng chừng mười tám, mái tóc dài bồng bềnh, thông minh tinh nghịch, dáng dấp trông rất ưa nhìn.

Mấy ngày nay Tô An Lâm vẫn câu cá suốt, hắn câu được nhiều quá, lúc ấy nhìn thiếu nữ cùng đại ca của nàng ăn bánh bao khô còn cứng hơn cả đá, bèn tiện tay ném cho bọn họ hai con, bởi thế mà quen nhau.

“Các ngươi lấy đùi gà ở đâu ra vậy?”

Tô An Lâm hỏi.

Thiếu nữ chỉ vào một nhóm người mặc quần áo đỏ rực cách đó không xa.

Có một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi đứng nơi đó, nhìn trang phục của họ thì có lẽ đều là người của một võ quán nào đó.

“Đại tỷ tỷ kia cho chúng ta đó, bọn họ nói là ăn không hết.”

Cô gái xấu hổ bảo:

“Ta và đại ca ta vừa ăn cá của ngươi cũng no rồi, nên đùi gà này ta phần cho ngươi.”

Nhìn cái đùi gà, Tô An Lâm gật đầu nhận lấy.

Mấy ngày nay hắn ăn cá muốn ói luôn rồi, thịt và lương khô mang theo cũng đã hết từ lâu, nếm thử một cái đùi gà cũng không tệ.

“Đại ca ca, sao ngươi lại đi một mình thế, như vậy có nguy hiểm quá không? Ta nghe ca ta nói, trên tuyến đường biển này có nhiều cướp lắm đó.”

Cô gái cầm cây gậy gỗ nhỏ trong tay, tò mò nhìn Tô An Lâm.

“Ta chuẩn bị đi Trung Châu bái sư, các ngươi cũng chỉ có hai huynh muội, không sợ gặp phải nguy hiểm gì à?”

Tô An Lâm thuận miệng hỏi.

“Tuyến đường này ca ca ta rành lắm, không sợ đâu. Hơn nữa, hắn cũng quen biết một số người trên thuyền nữa.”

“Thế à, vậy mà ta không biết đấy.”

“Phải rồi, trên xe ngựa của ngươi chở gì vậy?”

Thiếu nữ tò mò hỏi, vẻ mặt nàng hiếu kỳ, hai tay chống cằm trông vô cùng dễ thương.

“Trên xe ngựa của ta toàn là mấy thứ đồ linh tinh thôi, mà ngươi và ca ca ngươi từng học võ bao giờ chưa?”

“Chưa, chúng ta chỉ lao động chân tay thôi. Ca ta vẫn bảo đợi khi nào kiếm được một số vàng thì học võ, nhưng thời buổi này kiếm tiền khó quá.”

“Chưa từng học bao giờ à?”

Tô An Lâm nhìn thanh máu trên đầu hai người nọ.

Thanh máu của thiếu nữ: 188/188.

Thanh máu của anh trai nàng: 176/176.

Thanh máu này bét nhất cũng là Đoán thể cấp tám hoặc cấp chín, trong giang hồ cũng có thể coi là có sức chiến đấu rồi.

Thế này mà gọi là chưa từng học võ à?

Cùng lúc đó, tay hắn nắm đùi gà, cảm nhận được một sức nóng.

Cuốn tiên kinh bằng da trong ngực cũng hiện lời nhắc nhở, hắn lấy tiên kinh ra, trên đó viết:

“Ta tên là Tô An Lâm, ta đói và muốn ăn đùi gà, nhưng nhìn vào chiếc đùi gà mà người ta đưa cho, ta lại cảm thấy có điều kỳ quái, chân gà này có độc!”

Đồng tử Tô An Lâm co lại, theo bản năng nhìn về phía thiếu nữ.

Cô gái vẫn dáng vẻ ngây thơ như trước, đột nhiên có chút ngượng ngùng:

“Ca ca, ngươi nhìn gì vậy?”

“Ta đang nghĩ đùi gà ngon như vậy ta ăn thì tiếc quá, hay là cho ca ca ngươi ăn đi, ngươi thấy sao?”

Thiếu nữ thoáng sửng sốt, đột nhiên cười nói:

“Đại ca ca, ngươi đúng là người tốt, nhưng ta giữ lại là để phần ngươi mà. Ca ca ta nói, loại người bình thường nhỏ bé như chúng ta phải đối xử tốt với người ta thì người ta mới đối tốt với chúng ta. Đại ca ca, ngươi tốt với chúng ta, ta cũng sẽ đối tốt với ngươi.”

“Trùng hợp quá, ta cũng nghĩ như ngươi vậy, cho nên cái đùi gà này để ca ca ngươi ăn đi.”

“Ca ta không muốn ăn. Đại ca ca ngươi ăn đi, cái này là ta nấu đó, ngon lắm.”

“Ta no rồi, cho anh trai ngươi ăn, không thì ngươi ăn đi!”

Ánh mắt Tô An Lâm không còn ôn hòa nữa mà tràn ngập mùi khiêu khích.

Cô gái phản ứng lại, lúng túng mỉm cười:

“Ca ca à, ngươi không ăn thì thôi vậy.”

“Thế cũng không được, ngươi phải ăn!”

“Ta không muốn ăn...”

Xoẹt!

Đột nhiên Tô An Lâm vươn tay ra, túm lấy cổ cô gái:

“Không muốn ăn thì không ăn à? Ngươi coi ta là gì? Ăn cho ta!”

“Tên què kia, ngươi làm gì đấy?”

Đại ca của cô gái trẻ hơi biến sắc, cầm con dao chẻ củi trong tay, mắt lom lom bước tới.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...