Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 706: Chương 706: Khi Nào Thành Tiên Ta Sẽ Trở Về
Đồng thời, căn cốt cũng được nâng cấp từ tốt lên ưu tú.
Căn cốt được chia thành các cấp bậc: nát, kém, trung, tốt, ưu, hoàn mỹ và thiên tài.
Đạt được ưu tú cũng coi như khá lắm rồi, bởi dù sao cũng chỉ là đổi một đoạn của xương đùi chứ không phải là toàn bộ cơ thể, vẫn chưa đạt đến mức độ hoàn mỹ được.
Tô An Lâm chầm chậm bước xuống giường, mới đi một bước chân mày đã nhíu lại.
Hình như hơi khập khiễng thì phải?
“Bang chủ, sao ngươi lại đi khập khiễng vậy, còn đau không?”
“Đau thì hết đau rồi, nhưng hai chân có hơi bên cao bên thấp, thành ra lúc đi bộ bị khập khiễng.”
Tô An Lâm lắc đầu bất đắc dĩ nói.
“Hả, thế chẳng phải là thành tên què hay sao!”
Vương Lai Phúc có chút dở khóc dở cười, muốn cười mà không dám.
Tô An Lâm ngưng thần, cẩn thận cảm nhận kĩ lại, một lát sau hắn khẽ gật đầu:
“Đúng là hơi bị bên cao bên thấp, nhưng chắc là do tiên cốt còn chưa hoàn toàn dung hợp thôi, chờ thêm một thời gian hẳn là sẽ ổn.”
“Thế thì tốt rồi, chứ không đẹp trai như bang chủ mà biến thành người què thì thật đáng tiếc.”
Vương Lai Phúc cảm khái nói.
Sau đó Tô An Lâm nghỉ ngơi dưỡng sức thêm mấy ngày, tuy vẫn còn hơi khập khiễng, nhưng chân phải đã hoàn toàn dung hợp được với tiên cốt.
Tô An Lâm đã thử dùng thanh đại đao bằng huyền thiết bị hỏng của mình đập lên chân, thanh đao bằng huyền thiết cong veo.
Đây chính là sức mạnh của tiên cốt.
...
Năm ngày sau, Tô An Lâm quyết định rời đi.
Mọi việc đã được giải quyết xong xuôi, hắn mang theo thức ăn và nước uống cùng một ít ngân lượng, đặt chân lên con đường hướng đến Trung Châu.
“Vương Lai Phúc, sau này ngươi chính là bang chủ Sơn Hải bang, cố gắng làm cho tốt, đừng khiến ta thất vọng.”
Trước khi rời đi, Tô An Lâm nói với Vương Lai Phúc.
Với thực lực hiện tại của Vương Lai Phúc, chắc chắn hắn có thể trấn áp cục diện.
Vương Lai Phúc giật mình thảng thốt:
“Bang chủ, ta có nằm mơ cũng không dám nghĩ mình có thể làm bang chủ đâu. Nếu ngươi ở bên ngoài không được như ý thì trở về sớm nhé. Hạng như ta làm chân chạy vặt còn được, chứ thật sự không biết làm bang chủ như thế nào hết.”
Vương Lai Phúc mới vươn lên là kẻ mạnh được một thời gian ngắn nên chẳng hề có tí phong phạm của cao thủ gì cả.
“Nhìn chút tiền đồ của ngươi kìa, có Triệu Kỳ phụ tá cho ngươi cơ mà, sợ cái gì?”
Tô An Lâm vỗ vai Vương Lai Phúc:
“Cứ quyết định vậy đi, khi nào thành tiên ta sẽ trở về.”
Nói xong, Tô An Lâm bước đi không ngoảnh lại. Trong ánh mắt của Vương Lai Phúc, Triệu Kỳ và những người khác, hắn tự mình đánh xe ngựa, rời khỏi nơi này.
...
“Rào…rào...”
Mưa vẫn rơi không ngớt, ánh trăng xuyên qua tầng mây, trên boong thuyền bóng người nhộn nhịp.
Đây là một con thuyền lớn đi đến Trung Châu, lúc này Tô An Lâm đang ngồi trên boong thuyền, bên cạnh là xe ngựa của hắn.
Hắn đã trả thêm 300 lượng bạc để mang theo cả xe ngựa lên thuyền.
Hiện tại đã hơn một tháng trôi qua.
Hơn một tháng trước, hắn đã đi đến hai thành phố lớn, vòng vo mãi mới tìm được con thuyền lớn đi Trung Châu này.
Nửa tháng trước, hắn đã ra khỏi địa giới Đại Hạ.
Người ta nói rằng Trung Châu không phải là một quốc gia thế tục, ở nơi đó, từ Trung Châu này đại diện cho địa danh của địa phương.
Ở đó không có triều đình, mỗi một khu vực đều bị các đại môn phái chiếm cứ, vì vậy môn phái chính là triều đình ở mỗi địa phương.
Người dân làm công việc đồng áng hay buôn bán đều phải định kỳ nộp thuế cho các môn phái ở nơi sở tại.
Đồng thời, mỗi năm đều có hoạt động tuyển chọn đệ tử.
Nhà nào hộ nào có đệ tử gia nhập môn phái thì chính là làm rạng rỡ tổ tông, chẳng những địa vị tăng cao mà còn không phải nộp thuế.
Vì vậy, hầu như tất cả người dân địa phương đều liều mạng phấn đấu để vào các môn phái nơi mình ở.
Tất nhiên, ngoại trừ đại môn phái ra còn có rất nhiều môn phái nhỏ.
Chỉ có điều những môn phái nhỏ kia cũng hoạt động dưới trướng môn phái lớn, hàng năm cũng phải nộp thuế, chỉ cần nghe lời là được.
Dù sao đối với môn phái lớn mà nói, việc các môn phái nhỏ thu nhận một số đệ tử thiên phú không tốt cũng có thể củng cố võ đạo địa phương, có lợi cho bọn họ.
Sau khi Tô An Lâm nghe về quy tắc xã hội ở Trung Châu, hắn đã rất ngạc nhiên.
Đồng thời, điều khiến hắn bực bội là ở nơi này không chấp nhận ngân phiếu của Đại Hạ mà chỉ nhận vàng!
Vì vậy trước khi đến, Tô An Lâm đã đổi tất cả ngân phiếu ở Đại Hạ thành vàng.
Đổi một lượng lớn như vậy đương nhiên tài sản bị hao hụt rất nhiều.
Ngân phiếu xấp xỉ một trăm ngàn, chỉ đổi được khoảng tám mươi ngàn vàng.
Mà vấn đề là vàng lại không dễ mang theo, trừ khi nó được đổi thành kim phiếu của Trung Châu.
Vì vậy, Tô An Lâm chỉ còn cách để vàng trên xe ngựa, hắn dự định xuống thuyền rồi sẽ đổi vàng thành kim phiếu địa phương.