Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 704: Chương 704: Nhà Họ Lý

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tô Đại Hổ nghe vậy thì ngạc nhiên:

“Ngươi phải đi đâu?”

“Chưa biết, nhưng chắc là sẽ đến những tông môn lớn.”

Tô An Lâm trả lời.

“Cuộc sống như bây giờ không được sao? Ngươi là bang chủ Sơn Hải Bang, nếu như ngươi lo lắng liên lụy đến bọn ta thì ta và tiểu muội có thể đến trấn Hoàng Kê, sẽ không có ai có thể thương tổn bọn ta.”

Tô Đại Hổ vội nói.

“Đại ca, ngươi hiểu lầm rồi, hiện nay Âm Tông đã biến mất rồi, những thế lực lớn khác cũng đã mai danh ẩn tích, không ai có thể uy hiếp ta, chẳng qua là ta muốn nâng cao thực lực của bản thân thôi.”

“Nâng cao thực lực của bản thân ư….”

Dường như Tô Đại Hổ hiểu rồi.

“Nói cách khác, ngươi muốn trở nên mạnh hơn, thăng lên cảnh giới Khí Cảm?”

Tuy thực lực của Tô Đại Hổ mới chỉ đến Rèn Thể, nhưng hắn cũng được nghe nhắc đến một số cao thủ, biết trên Nội Khí là Khí Cảm.

“Đúng là như vậy.”

“Hầy, em trai à, ngươi có chí khí, theo lý mà nói đại ca nên ủng hộ ngươi, nhưng mà ta thật sự rất lo cho ngươi!”

Tô Đại Hổ nói tiếp:

“Dù sao ngoài kia vô cùng nguy hiểm, ngươi bỏ lại sự nghiệp ngươi gây dựng được ở đây, quả thực hơi mạo hiểm.”

“Nhưng đành chịu, muốn bước vào cảnh giới Khí Cảm ở đây là điều bất khả thi!”

Tô An Lâm nói.

“Hầy…”

Tô Đại Hổ không nói gì, chỉ thở dài một hơi.

Một lúc sau, hắn mới lên tiếng:

“Vậy được, đến lúc đó ta và tiểu muội sẽ về sống ở huyện Hợp Thủy.”

“Được, ta sẽ bảo Vương Lai Phúc thường đến chăm nom các ngươi.”

“A ba a ba…”

Đột nhiên, trong xe ngựa, ách nữ gọi Tô Đại Hổ.

Tô Đại Hổ vội thúc ngựa đi qua đó:

“Muội tử, làm sao thế?”

Ách nữ giơ tay ra dấu với Tô Đại Hổ một hồi, Tô Đại Hổ lập tức gật đầu một cách nghiêm túc:

“Ta biết rồi, ta sẽ nói với đệ đệ của ta.”

“Sao vậy đại ca? Chị dâu nói gì à?”

Tô An Lâm hỏi.

Tô Đại Hổ nói:

“Chị dâu ngươi vừa mới nói, nàng đến từ một khu vực hải ngoại tên là Trung Châu, ở đó có một môn phái gọi là Thanh Điền Phái, truyền thừa hơn nghìn năm, mỗi năm đều tuyển đồ đệ, nghe nói trong môn phái có phương pháp thành tiên!”

Tô An Lâm nghe thế thì bắt đầu dao động.

“Thanh Điền Pháo à, so với Ngũ Hành Phái thì thế nào?”

“Vừa rồi chị dâu của ngươi cũng nói đến Ngũ Hành Phái, nghe nói cũng nằm ở Trung Châu, nơi ấy rộng lớn vô cùng, cao thủ nhiều vô kể! Bên trong những môn phái lớn ấy đều có cường giả Cảm Khí kỳ tọa trấn.”

Tô An Lâm gật đầu, hắn bỗng nhớ lại những gì trưởng lão Từ Băng Sương của Ngũ Hành Phái nói với hắn.

Sau khi học thành tài thì có thể đến Ngũ Hành Phái tìm nàng!

Hắn không biết Từ Băng Sương nói mấy câu xã giao hay thật sự nghiêm túc.

Nhưng dù thế nào, mình không thể giậm chân tại chỗ được.

“Vậy thì ta đi Trung Châu.”

Tô An Lâm nghĩ kỹ rồi, nếu không thể đến Ngũ Hành Phái thì hắn có phương án thứ hai, ấy là vào Thanh Điền Phái.

“Được, lát nữa ta bảo chị dâu làm cho ngươi một tấm bản đồ.”

“Ca, sao chị dâu lại lưu lạc đến đây?”

Tô An Lâm cảm thấy khó hiểu.

“Tên cẩu tặc Tà Dược Sư đi buôn bán dân cư ở khắp nơi, chị dâu của ngươi vốn là một thôn nữ miền núi, bị bán đến nơi này. Đúng rồi, nhà nàng còn có vài người nữa, nếu ngươi đến Trung Châu thì có thể đi thăm hỏi bọn họ giúp ta.”

“Nhà nàng ở dưới chân núi Thanh Điền Phái, không xa lắm.”

Tô An Lâm gật đầu, tỏ vẻ mình biết rồi.

Bọn họ đến nhà họ Lý dưới quê ở huyện Hợp Thủy.

Khi Tô Ngọc Ngọc nhìn thấy Tô Đại Hổ, cô bé kích động đến mức suýt nhảy cẫng lên.

Nhìn cảnh này, Tô An Lâm mỉm cười vui vẻ.

Chỉ có điều, trong lòng hắn nắng trĩu.

Bởi vì hắn sắp phải lên đường đến Trung Châu.

May sao tìm được Tô Đại Hổ, có hắn làm bạn với Tô Ngọc Ngọc, chắc chắn muội muội sẽ vui vẻ hơn thôi.

Sau khi nói cho Tô Ngọc Ngọc biết mình sắp phải đi xa, điều khiến Tô An Lâm ngạc nhiên là Tô Ngọc Ngọc không giữ lại, trái lại còn cổ vũ Tô An Lâm.

“Nhị ca, ngươi không cần lo cho bọn ta, ngươi nhất định phải tu luyện chăm chỉ, hy vọng sau này có thể nhìn thấy một ngươi mạnh mẽ hơn!”

Tô Ngọc Ngọc nói.

Tô An Lâm vô cùng vui mừng, muội muội trưởng thành thật rồi.

Ở lại đây hơn mười ngày.

Tô An Lâm trải qua một khoảng thời gian thoải mái, hắn không tu luyện công pháp, mà cùng Tô Đại Hổ xây một đại viện nông gia bên cạnh thôn họ Lý.

Về sau, Tô Đại Hổ và Tô Ngọc Ngọc sẽ cư trú ở đây.

Còn trấn Hoàng Kê, hai người họ không định trở lại nữa.

Chẳng qua Tô Đại Hổ nói, chờ mọi việc yên ổn, khi nào rảnh rỗi hắn sẽ về trấn Hoàng Kê một chuyến.

Về phần các anh em của Tô Đại Hổ, có người trở về trấn Hoàng Kê, Tô An Lâm cho bọn họ mỗi người một khoản tiền trợ cấp.

Có người chọn ở lại, đi theo Tô Đại Hổ làm ăn.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...