Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 703: Chương 703: Thăng Cấp
“Hữu dụng không?”
Tô An Lâm hỏi.
“Thật ra chỉ là tinh luyện tinh huyết của người thôi, hữu dụng thì hữu dụng thật, nhưng chỉ khi thực lực mạnh thì mới có tác dụng, hơn nữa, cho dù vậy thì dược tính luyện chế từ người sống cũng không bằng thiên tài địa bảo.”
Vương Lai Phúc nhớ lại, cũng phải nhíu mày.
Hắn không thích phương pháp tàn nhẫn này.
Rồi Vương Lai Phúc vào phòng ngủ của Tà Dược Sư.
Ở đây có một lối đi bí mật, Vương Lai Phúc tìm được nó một cách dễ dàng.
Hai người bọn họ đi vào trong đường hầm âm u.
Vương Lai Phúc cầm nến, châm lửa chiếu sáng không gian xung quanh.
Không ngờ bên dưới lại là một căn phòng luyện dược bí mật.
Giữa phòng là một cái đỉnh cao xấp xỉ một người, tỏa ra mùi thuốc, bề mặt đỉnh điêu khắc hoa văn phức tạp, trông vô cùng tinh xảo.
“Bang chủ, đây chính là đỉnh Huyền Nguyên, là pháp khí của Tà Dược Sư, đã đạt đến bậc ba!”
Pháp khí bậc ba, đỉnh Huyền Nguyên.
Đây là một trong những mục đích của Tô An Lâm trong chuyến đi lần này.
Vương Lai Phúc có ký ức về cách dùng đỉnh Huyền Nguyên, hắn không dám tham ô cho mình, vì thế nói cho Tô An Lâm biết về phương pháp sử dụng một cách chi tiết.
Tô An Lâm đặt tay lên thân đỉnh, hắn tập trung tinh thần, một luồng nội khí khổng lồ tràn vào đỉnh Huyền Nguyên.
Khí tức của Tà Dược Sư bên trong đỉnh bị tách ra, đổi thành khí tức của Tô An Lâm.
Tô An Lâm cảm nhận một cách cẩn thận, ngay sau đó gật đầu thỏa mãn:
“Được rồi, có thể khống chế.”
Bởi vì được Vương Lai Phúc nhắc nhở trước, Tô An Lâm không cần tốn nhiều công sức đã khống chế được đỉnh Huyền Nguyên.
Rồi hắn dùng suy nghĩ khống chế, đỉnh Huyền Nguyên lập tức thu nhỏ lại, biến thành một món đồ chỉ to bằng cái bát.
Đây là một công năng khác của đỉnh Huyền Nguyên, có thể phóng to thu nhỏ tùy ý.
Năng lực này không phải điều gì hiếm lạ với pháp khí cao cấp.
Giống như cổng Thanh Đồng hắn dùng lúc trước cũng có thể biến to, biến nhỏ.
“Chúc mừng bang chủ lấy được bảo vật!”
Vương Lai Phúc cười tít mắt nịnh nọt.
Hắn nịnh chuẩn rồi, Tô An Lâm cũng cảm thấy hứng thú với đỉnh Huyền Nguyên.
Nó không phải là pháp khí tấn công, mà là dùng để luyện dược.
Mấy ngày qua, Vương Lai Phúc lục lọi ký ức và viết lại toàn bộ thuật luyện dược của Tà Dược Sư thành sách giao cho Tô An Lâm.
Hiện tại Tô An Lâm vẫn chưa đạt đến cấp nhập môn của thuật luyện dược, nhưng hắn tin tưởng, không bao lâu sắn thuật luyện dược của hắn có thể đạt đến cấp bậc đại sư.
Nguyên nhân rất đơn giản, hắn lại thăng cấp.
Trước đó tiêu diệt xác ướp và nhóm cao thủ trên đảo Vô Danh, hắn cũng sắp thăng cấp rồi.
Lần này lên đảo lại giết nhiều người như vậy, điểm kinh nghiệm cũng tăng theo.
Cuối cùng, ngay vừa rồi, hắn thăng cấp.
“Thành công thăng cấp, cấp 17. Lượng máu +20.”
“Tên: Tô An Lâm, Cấp 17.”
“Thanh máu: 670/670+.”
“Điểm kinh nghiệm: 0/150000.”
“Điểm thuộc tính: 1650 (Mỗi 100 điểm kinh nghiệm có thể đổi 1 điểm thuộc tính).”
Nhìn điểm thuộc tính, Tô An Lâm mỉm cười.
Cảm giác làm phú ông là thế này đây.
Tô An Lâm thu đỉnh Huyền Nguyên lại, cho vào trong ngọc bội không gian.
Thể tích của ngọc bội không gian tuy nhỏ, nhưng bởi vì nhỏ nên Tô An Lâm không cho thứ gì vào đó, chỉ bỏ một ít ngân phiếu cùng với chút thức ăn vào trong đó.
Không gian còn lại thì đặt đỉnh Huyền Nguyên.
Sau khi rời khỏi đây, thuộc hạ lại dọn dẹp nơi này, phát hiện rất nhiều thần dược.
Tô An Lâm không khách sáo làm gì, tất nhiên là lấy hết.
…
Ba ngày sau.
Tô An Lâm và Tô Đại Hổ cưỡi ngựa đi đến huyện Hợp Thủy.
Theo sau là một vài chiếc xe ngựa và nhóm thuộc hạ.
Trong xe ngựa, ách nữ tò mò nhìn xung quanh.
Sau khi cứu ách nữ, nàng một mực đi theo Tô Đại Hổ, ngay cả buổi tối khi đi ngủ cũng ở bên nhau, nghiễm nhiên trở thành một đôi.
“Đại ca, dạo này công pháp tu luyện thế nào rồi?”
Tô An Lâm hỏi.
Trước đó hắn đã kiểm tra căn cốt của Tô Đại Hổ, cũng giống muội muội Tô Ngọc Ngọc, đều là loại kém.
Đúng là không phải người một nhà thì không vào một cửa!
Quả nhiên, Tô Đại Hổ thở dài bất đắc dĩ:
“Không được, mấy ngày nay ta ăn những thiên tài địa bảo mà ngươi nói đến mức phát ngán mà vẫn không được, xem ra thiên phú của ta chỉ có thể thôi!”
Rồi hắn cười, nói:
“Nhưng không sao, nhà họ Tô chúng ta có được một nhân vật xuất chúng như ngươi, cha mẹ dưới suối vàng biết được thì cũng có thể yên tâm nhắm mắt.”
“Đại ca, lần này đưa ngươi về, có lẽ không bao lâu ta lại phải rời khỏi thành Mai Lan.”
Tô An Lâm nói.
Mây ngày nay hắn vẫn luôn bố trí nhân sự.
Ví dụ như giao một bộ phận công việc cho Vương Lai Phúc và Triệu Kỳ.
Nguyên nhân rất đơn giản, hắn phải đi khỏi đây, bước lên con đường tu luyện linh khí.
Sau đó mở nhẫn Trường Sinh, lấy được bí pháp trường sinh bên trong.