Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 701: Chương 701: Thủ Vệ

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

"A ba…cảm ơn..."

Ách nữ chật vật mở miệng.

Nàng không phải hoàn toàn câm điếc, có thể miễn cưỡng nói vài câu.

Trên thực tế, ách nữ cũng không đẹp lắm, môi hơi sứt, miệng hơi méo, tóc tai cũng tán loạn.

Nhưng mà dáng người còn tạm được, dáng dấp rất thấp bé, tuổi còn trẻ, làn da mịn màng, đương nhiên sẽ bị người ta coi trọng.

"Về sau đừng rửa mặt, bôi bẩn thêm chút đi."

Tô Đại Hổ kéo ách nữ qua một bên, trực tiếp bôi một ít bùn đất lên trên mặt ách nữ.

Ách nữ sững sờ, Tô Đại Hổ nói khẽ:

"Xấu một chút, người khác mới không để mắt tới ngươi."

Nàng nghe thấy vậy thì khẽ gật đầu, nức nở.

Tô Đại Hổ thở dài:

"Nghỉ ngơi sớm một chút đi, ngày mai còn phải đi hái thuốc."

Ngay lúc này, ách nữ thận trọng lấy một thứ từ trong ngực ra.

Là một cây nấm lớn màu xám, ngửi hơi thơm.

"Cái này..."

Tô Đại Hổ sững sờ, hắn nhìn ra được đây không phải nấm độc, có thể ăn.

"Ta tìm ra...một...một chỗ, có rất nhiều, có thể ăn."

Nàng đưa cây nấm đến bên mép Tô Đại Hổ, nở nụ cười:

"A ba…ăn…ăn sẽ không đói bụng..."

Trong lòng Tô Đại Hổ cực kỳ cảm động, gật đầu rồi cắn xuống.

Dù còn sống, nhưng với điều kiện này, có thể ăn được đồ sống cũng không tệ rồi, còn tính toán cái gì nữa?

Tô Đại Hổ gặm nấm, đa số người xung quanh đều đã nghỉ ngơi.

Bỗng nhiên, một đội ngũ đi tới.

"Đại sư huynh muốn tìm vài người thí nghiệm thuốc, nhanh lên, nhanh lên!"

Một đám thủ vệ hung thần ác sát tiến đến, khiến một đám nô lệ bừng tỉnh.

"Tứ Ca!"

Hiển nhiên Chu Năng biết tới người, ra nghênh đón.

Tứ Ca là thuộc hạ của đại sư huynh, có chút ấn tượng với Chu Năng, đại sư huynh còn muốn nhận Chu Năng làm tùy tùng.

Bởi vậy, Tứ Ca vẫn nể mặt Chu Năng một chút.

"Ừm, ngươi cũng ở đây sao."

"Tứ ca, đại sư huynh muốn tìm người thí nghiệm thuốc, ta cảm thấy Tô Đại Hổ có thể, cơ thể hắn cường tráng, thí nghiệm thuốc sẽ không có vấn đề gì."

Chu Năng nói thẳng.

Tô Đại Hổ biến sắc, muốn phản bác nhưng căn bản còn chưa kịp mở miệng đã bị một gậy đánh ngã xuống đất, sau đó bị kéo ra.

"A ba a ba…ta cũng muốn đi."

Ách nữ nóng nảy đuổi theo.

"Dẫn hết đi!"

Có tổng cộng năm người xui xẻo bị dẫn ra ngoài.

Trong một căn nhà gỗ tỏa ra mùi thuốc, một người trên mặt toàn mụn, mặc đạo bào đang nấu một nồi thuốc.

Người này chính là đại đệ tử của Tà Dược Sư, Ngô Xán.

Dù là đệ tử, nhưng hắn cũng đã hơn một trăm tuổi, cho nên trông cực kỳ già nua.

"Gần đây sư phụ đến hòn đảo kia, sao còn chưa trở lại, không phải đã xảy ra chuyện chứ?"

Ngô Xán lẩm bẩm, quay đầu nhìn thoáng qua hai người bị đánh gãy tay chân đang run lẩy bẩy dưới đất.

Hắn cũng không thèm nhìn, trực tiếp túm lên ném hai người vào trong nồi.

"A..."

Tiếng kêu thảm thiết truyền ra.

Bên ngoài, Tô Đại Hổ và ách nữ bị đưa đến cổng.

Lúc này vẻ mặt Tô Đại Hổ cũng vô cùng đắng chát.

Chết rồi, lần này chết thật rồi.

Nhưng bỗng nhiên, phía trước truyền đến tiếng hô giết rung trời.

"Giết!"

"Xông vào, không để lại một tên nào cả!"

Âm thanh này thu hút sự chú ý của Ngô Xán, hắn vội vàng chạy ra, kéo một tên hộ vệ đến mắng:

"Chuyện gì xảy ra vậy?"

"Đại sư huynh, không xong rồi, có hơn mười chiếc thuyền lớn đột nhiên cập bến, rất nhiều người đi xuống, gặp ai liền giết kẻ đó!"

"Cái gì? Đám sư đệ của ta đâu?"

"Đều bị giết cả rồi, hình như là người của Sơn Hải bang, thực lực bang chủ Sơn Hải bang quá mạnh."

Ngô Xán không biết Sơn Hải bang là gì, nhưng ở trong lòng hắn, một bang phái có thể lợi hại đến mức nào chứ?

"Đồ vô dụng, ta đi giết hắn!"

"Đại sư huynh, mau chạy đi, ta nghe nói, bang chủ Sơn Hải bang là Tô An Lâm, có thể giết cao thủ Nội Khí tầng năm!"

Cũng có thuộc hạ lúc trước từng ở thành Mai Lan thành nói.

Tô Đại Hổ ở một bên nghe vậy, có chút sửng sốt.

Tô An Lâm!

Đây không phải là đệ đệ hắn sao, có thể đối phó với cao thủ Nội Khí?

Đầu tiên hắn cảm thấy nhất định là cùng tên mà thôi.

Dù sao hắn cũng hiểu rõ thực lực của đệ đệ hắn.

Chỉ là một ma bệnh, có thể sống sót đã không tệ rồi, làm sao có thể là cao thủ Nội Khí Được.

Lúc này ở đây đã hoàn toàn hỗn loạn, không ít người đều bỏ chạy, còn có người bị Ngô Xán dẫn đi giết Tô An Lâm.

Không ai quan tâm đến Tô Đại Hổ.

"Đây là cơ hội chạy trốn."

Tô Đại Hổ quay đầu nhìn về phía mấy nô lệ sau lưng:

"Đi, chúng ta trở về cứu mọi người ra!"

"Được!"

Trở lại sơn động, Chu Năng còn đang thấy khó hiểu sao đột nhiên bên ngoài lại có ánh lửa ngút trời, vô số tiếng la giết.

Nhưng mà hắn cũng không nghĩ nhiều, dù sao hôm nay đã giải quyết được Tô Đại Hổ, hắn cảm thấy ngày tốt lành của hắn đã tới.

Không thấy mấy huynh đệ của Tô Đại Hổ bây giờ cũng đang khách khí với hắn sao.

Ngay cả đám phụ nữ cũng sẽ không phản kháng hắn nữa.

Nhưng lúc này, Tô Đại Hổ lại dẫn người vọt vào.

Trong tay hắn kéo một thi thể, chính là thủ vệ.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...