Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 698: Chương 698: Sức Mạnh Tan Biến

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

“Có phải ngươi cảm thấy trong cơ thể có luồng khí xoáy không?”

Tô An Lâm nói.

“Trời ạ! Bang chủ, ngươi đúng là tiên đoán như thần.”

Vương Lai Phúc ngạc nhiên, Triệu Kỳ bên cạnh cũng tò mò:

“Vương Lai Phúc, sao ta cảm thấy nội khí của ngươi đã tăng lên nhỉ, giỏi lắm, còn mạnh hơn ta nữa!”

Bình thường Triệu Kỳ không thích mấy kiểu kinh ngạc, cảm thấy như vậy không trầm ổn. Nhưng bây giờ hắn không thể không ngạc nhiên.

“Khí xoáy? Bang chủ, chẳng phải chỉ có cao thủ nội khí mới có khí xoáy à, sao ta lại có khí xoáy được, ta chỉ là người ở cảnh giới rèn thể thôi mà.”

Vương Lai Phúc tò mò lên tiếng.

“Nguyên nhân rất đơn giản, ngươi đã tiến vào cảnh giới nội khí.”

Vương Lai Phúc lập tức trợn to mắt:

“Ta đã vào cảnh giới nội khí? Chuyện gì thế này?”

“Nếu ta đoán không sai, hẳn đây là kiệt tác của Tà dược sư, âm vật của hắn chuyển sinh lên người ngươi, tất nhiên cũng chuyển dời hết năng lực, công lực của Tà dược sư. Bây giờ linh hồn của Tà dược sư đã bị ta tiêu diệt, nhưng không có nghĩa là sức mạnh của hắn đã biến mất, cho nên năng lượng đã bị ngươi hấp thu!”

Nói xong, Tô An Lâm cũng cảm khái, ai mà ngờ Vương Lai Phúc lại có cơ duyên như vậy. Vốn tưởng hắn sắp chết không ngờ chớp mắt lại lấy được truyền thừa của Tà dược sư, trở nên mạnh mẽ như vậy.

“A, nói như thế ta đã là kẻ mạnh cảnh giới nội khí rồi sao?”

Vương Lai Phúc ngơ ngác.

“Quả thật là vậy, ta cảm nhận được khí xoáy của ngươi còn lớn hơn cả ta nữa!”

Triệu Kỳ hâm mộ nói.

“Haha…haha…”

Đột nhiên trong đầu Vương Lai Phúc dâng lên từng mảnh vỡ ký ức. Quá nhiều mảnh vỡ ký ức, khiến đầu hắn như muốn nổ tung.

“A…đầu ta, đau quá!”

Chính vào lúc này, Vương Lai Phúc như nhìn thấy rất nhiều cảnh tượng, đó đều là một đời của Tà dược sư.

“Bang chủ, ta thấy rất nhiều hình ảnh, ký ức của Tà dược sư đều thuộc về ta rồi, mẹ nó!”

Vương Lai Phúc không nhịn được chửi bậy. Đúng là những chuyện hắn đang trải qua thật sự không thể tưởng tượng nổi. Tô An Lâm lên tiếng:

“Bây giờ ngươi hãy nghỉ ngơi đàng hoàng, có rất nhiều chuyện về sau ta phải hỏi ngươi.”

Nếu ký ức của Tà dược sư đã vào đầu Vương Lai Phúc, Tô An Lâm cảm thấy nói không chừng sẽ biết được tung tích của đại ca hắn. Kế tiếp thủ hạ đưa Vương Lai Phúc xuống, Tô An Lâm bắt đầu thu thập chiến lợi phẩm. Đầu tiên hắn lục soát người Quỷ đạo sĩ, phát hiện bản đồ và nhật ký môn phái của Quỷ đạo sĩ. Trong nhật ký quả thật có ghi chép tổ sư gia của họ vì muốn giải độc đã tự chôn mình, đến hôm nay lừa gạt cao thủ qua đây, lấy máu giúp hắn tỉnh lại rồi khôi phục thực lực.

Sau đó hắn trở lại tầng hầm, tìm kiếm một lúc, cuối cùng đã tìm được nhẫn ngọc. Nó được đặt dưới đất, nơi vốn dĩ có thi thể nằm ở đó. Chỗ đó có một cái đỉnh nhỏ, chỉ khoảng nửa mét, bên trong là hộp gỗ. Sau khi Tô An Lâm mở hộp gỗ ra nhìn thấy ngay nhẫn ngọc này. Cầm vào tay ấm mượt, có sức mạnh ngưng tụ bên trong. Gần như vừa nhìn thấy Tô An lâm đã biết đây chính là pháp khí, đẳng cấp cũng không thấp. Tô An Lâm giở nhật ký của Quỷ đạo sĩ ra, từ trong đó hắn biết được quả thật mình đã nhặt bảo bối. Nhẫn ngọc này được gọi là nhẫn trường sinh. Nói đến lai lịch của nhẫn trường sinh, không thể không nhắc đến chuyện khi lão tổ Quỷ đạo sĩ còn trẻ đã phát hiện ngôi mộ cổ của một đại năng từ thời thượng cổ. Đại năng kia là lão nhân Trường Sinh, nghe nói trường sinh bất tử, chỉ vì một cuộc đại chiến mà người chết đạo mất. Nhưng sau khi chết hắn đã để lại nhẫn trường sinh và bí thuật trường sinh. Bảo bối của tất cả mọi người đều được hắn cất giữ bên trong nhẫn Trường Sinh. Nhưng đây không phải pháp khí bình thường mà là thánh khí! Pháp khí bình thường chỉ cần dùng nội lực sẽ mở ra ngay. Nhưng thánh khí phải dùng linh lực, hơn nữa cần dùng rất nhiều linh lực. Cho nên Tô An Lâm lúc này hoàn toàn không thể mở nhẫn trường sinh, tất nhiên cũng chẳng lấy được bí quyết trường sinh và rất nhiều đồ tốt bên trong. Tô An Lâm tìm hiểu mấy thứ này xong, trực tiếp cạn lời.

“Linh lực, linh lực, phải đi đâu để học linh lực đây?”

Hắn có chút buồn bực, còn về đỉnh nhỏ bên cạnh cũng là một pháp khí khá tốt, chẳng qua thời gian quá lâu, chất liệu bị ăn mòn, sức mạnh cũng tan biến không ít. Sau khi Tô An Lâm chạm nhẹ, đỉnh nhỏ vỡ nát. Cuối cùng Tô An Lâm đeo nhẫn trường sinh vào ngón trỏ ở tay phải.

“Về trước rồi tính, sớm muộn gì mình cũng phải học linh lực, đến khi đó sẽ có thể mở được nhẫn ngọc, lấy bí thuật trường sinh!”

Tô An Lâm bước ra ngoài, lúc này Triệu Kỳ đã dẫn dắt mọi người dọn dẹp chiến trường. Nơi này đều là cao thủ, trên người có vô số đồ tốt. Ví dụ như người của Mai gia có kiếm pháp Mai gia, còn có công pháp của đảo Côn Luân.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...