Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 697: Chương 697: Lợi Hại

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

“Can đảm quá!”

Hắn nhảy lên, vung một tay chắn búa. Vốn tưởng sẽ chộp được cây búa đó ngay, nhưng không ngờ lực của cây búa này cực lớn, hắn lập tức không cầm vững nữa, bị cây búa chém vào tay.

“A!”

Tà dược sư hét thảm, tay còn lại đỡ tay bị chém, nhìn Tô An Lâm với vẻ oán độc.

“Sao ngươi biết ta chưa chết?”

Tô An Lâm nhún vai, hắn cũng lười giải thích. Sở dĩ hắn biết Tà dược sư chưa chết là do thông qua thanh máu biết hắn ta vẫn còn sống.

“Ngươi che giấu cũng sâu đấy, nếu không phải ta ra tay, hẳn ngươi đã nhân lúc lão tổ Quỷ đạo sĩ không đề phòng, đột ngột tấn công hắn ta rồi nhỉ?”

Tô An Lâm thản nhiên nói.

“Hừ, ta che giấu sâu nhưng ngươi còn sâu hơn, ta nhớ ra rồi, ngươi là kẻ nửa đường đột nhiên rời khỏi đây, đúng không?”

Tà dược sư nói.

“Đúng vậy, chính là ta.”

“Hahaha, lợi hại…lợi hại, tính toán như thần, vậy mà ngươi có thể biết trước nơi này nguy hiểm. Ta rất tò mò, sao ngươi biết được?”

“Để ta nói cho nguoi biết nhé!”

“Soạt!”

Đột nhiên ánh mắt Tô An Lâm lạnh lẽo, lao về phía Tà dược sư. Tà dược sự trợn mắt, gầm lớn:

“Đồ không biết lượng sức, ta giết ngươi!”

Hắn ném bình nhỏ ra, trước đó Tô An Lâm từng thấy đồ bên trong rồi, đều là mấy loại thuốc tương tự như axit sunfuric. Nói một cách nghiêm khắc, nó còn mạnh hơn cả axit sunfuric nữa. Công pháp kim cương thiết cốt! Tô An Lâm thấp giọng gầm một tiếng, toàn thân được ánh sáng vàng kim bao phủ. Trước đây có ba tầng sáng vàng kim, nhưng bây giờ công pháp kim cương thiết cốt đã đạt đến cấp đại sư, số tầng sáng không thể hiện ra như trước nữa, mà hóa thành hình dáng của một cái chuông lớn màu vàng kim, bao bọc Tô An Lâm. Nước trong bình văng trúng bề mặt chuông lớn, không có bất cứ hiệu quả gì. Ngay cả màu sắc của chuông lớn cũng chẳng thay đổi, từ việc này cũng đủ để nhìn ra chuông lớn rất mạnh mẽ. Tròng mắt của Tà dược sư như sắp rớt ra ngoài:

“Làm sao có thể?”

“Đến lượt ta rồi.”

Tô An Lâm nhặt cây búa dưới đất chém về phía Tà dược sư.

“Đợi đã, tha cho ta, ta có thể luyện thuốc giúp ngươi!”

Tà dược sư vội nói.

“Không cần đâu.”

Tô An Lâm vừa định ra tay, Vương Lai Phúc và nhóm người vừa khéo qua đây. Hóa ra họ thấy chỗ này ngừng đánh nhau, Vương Lai Phúc lo lắng không biết Tô An Lâm có cần giúp đỡ hay không, cho nên đã dẫn người qua đây. Nhìn kỹ lại, Tô An Lâm vẫn ổn, bấy giờ hắn mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng lúc Tô An Lâm ra tay, Tà dược sư mỉm cười dữ tợn, cơ thể đột nhiên bành trướng, ngay sau đó trực tiếp nổ tung. Nhưng điều mà mọi người không chú ý đến là có một luồng sáng yếu ớt màu vàng, nhanh chóng lướt đến chỗ Vương Lai Phúc. Khóe mắt Tô An Lâm liếc thấy, tốc độ ánh sáng quá nhanh, suýt nữa hắn tưởng mình nhìn nhầm. Chờ khi nhìn qua phía Vương Lai Phúc, ánh sáng yếu ớt kia đã chui vào miệng Vương Lai Phúc. Điều đó khiến Tô An Lâm cau mày:

“Mọi người đến đây làm gì?”

“Bang chủ, chúng ta lo lắng cho ngươi.”

Vương Lai Phúc che cổ:

“Mẹ nó, vừa nãy hình như ăn phải thứ gì đó, thật ghê tởm.”

“Ban nãy Tà dược sư tự bạo, quả thực có thứ gì đó chui vào miệng ngươi.”

Triệu Kỳ bên cạnh lẩm bẩm nói.

“A! Chắc sẽ không có độc đấy chứ?”

Vương Lai Phúc che cổ, ngã xuống đất.

“A, lạnh quá, lạnh quá.”

Vương Lai Phúc đau đớn khó chịu, không ngừng lăn lội dưới đất. Cảnh tượng này khiến mọi người kinh ngạc không ngậm miệng được. Trong ánh mắt của Tô An Lâm, thanh máu Vương Lai Phúc cũng lúc cao lúc thấp, khiến hắn không hiểu được.

“Đây là chuyện gì?”

Tô An Lâm lộ vẻ hoảng hốt, Triệu Kỳ suy nghĩ một lúc, trầm giọng:

“Có lẽ là bí pháp của Tà dược sư?”

“Trước đây ta nghe nói Tà dược sư có nhiều quỷ kế, sở dĩ hắn bị người ta giết mãi không chết là do một bí pháp có tên thuật chuyển sinh! Đây là một loại âm vật có năng lực chuyển sinh trong cơ thể hắn. Lúc hắn chết, âm vật sẽ chuyển sinh sang người kẻ khác.”

“Có điều tuổi thọ của hắn sẽ không tăng, dù chuyển sinh vào người trẻ tuổi, dùng không bao lâu, dung mạo và tuổi tác của người đó cũng sẽ nhanh chóng khôi phục lại trạng thái của Tà dược sư.”

“Nói như vậy ta đã bị chuyển sinh rồi, làm sao đây, làm sao đây?”

Vương Lai Phúc hoảng hốt, toàn thân lạnh ngắt như sắp đóng băng. Tô An Lâm giật mình:

“Thì ra là âm vật, âm vật chuyển sinh, nếu là vậy thì...”

Hắn ngồi xổm xuống, bộc phát dương khí, sử dụng thôi bối chưởng. Đột nhiên dương khí nóng bỏng chui vào cơ thể Vương Lai Phúc. Chỉ nghe tiếng hét thảm truyền đến từ trong cơ thể Vương Lai Phúc:

“Đừng mà, đừng mà, tha cho ta!”

Thế mà lại là giọng nói của Tà dược sư.

“Ha, tha cho ngươi? Ngươi nghĩ hay thật đấy!”

Tất nhiên Tô An Lâm sẽ không dừng tay, tiếp tục rót dương khí. Sau khi dương khí len vào cơ thể Vương Lai Phúc từng chút một, hắn dần dần khôi phục lại trạng thái khi trước, cũng không thấy lạnh nữa. Lúc này Tô An Lâm chú ý thanh máu của hắn cũng đang điên cuồng tăng lên, rất nhanh đã đạt đến 320. Điều này khiến Tô An Lâm kinh ngạc.

“Bang chủ, cơ thể ta có gì không ổn à.”

Vương Lai Phúc lẩm bẩm.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...