Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 693: Chương 693: Người Mai Gia

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Rốt cuộc là người nào mà lại có thanh máu cao đến như vậy.

Thấy dáng vẻ của những cao thủ kia, rõ ràng là họ đã gặp phải rất nhiều phiền toái.

Bất chợt, một quầng sáng trong suốt bao phủ cả đỉnh núi.

Những người có ý định trốn thoát đều đã bị nhốt lại bên trong, hoàn toàn không thể chạy ra bên ngoài được.

Vẻ mặt Tô An Lâm khẽ biến sắc, thân thể hắn đột ngột trở nên khổng lồ cuốn tới như sắt thép, một mạch giết sạch hết thây khổ, chém chết hết toàn bộ thây khô mà hắn gặp phải.

Rất nhanh, cuối cùng hắn cũng đã thấy được có người sống chạy ra bên ngoài.

Dường như là một cao thủ của Mai gia.

Người này có thân pháp cực nhanh, bởi vì thế nên hắn ta lại không hề bị nhốt ở bên trong quầng sáng kia.

“Vị bằng hữu này, bên trong đó đã xảy ra chuyện gì thế?”

Tô An Lâm ngăn lại ở trước mặt người này, lên tiếng hỏi thăm.

“Cút ngay!”

Cao thủ Mai gia phát hiện ra chỉ là một tên nhóc con cản đường, hắn ta lại đang muốn chạy trốn, sao có thể sẵn lòng trả lời cái gì chứ.

Nói xong, hắn ta còn muốn tát một cái vào trên mặt Tô An Lâm.

Tô An Lâm không nói nên lời.

Nghiêm túc nói chuyện với người này hẳn hoi, nhưng tiểu tử này thì hay rồi, lại còn dám đánh hắn!

Nhìn lực đạo này, nếu như bị đánh trúng, người bình thường có thể sẽ rớt đầu.

‘Xem ra, tiểu tử này không phải lần đầu làm ra chuyện như vậy!’

Tô An Lâm cười nhạt, trở tay đánh một chưởng lại về phía hắn ta.

“Răng rắc!”

Cánh tay của tên cao thủ Mai gia gãy xương ngay lập tức, cả người bị đánh ngã xuống đất.

“Aaaa….”

Cao thủ Mai gia ôm lấy cánh tay, vẻ mặt đau đớn không chịu nổi.

“Có đau hay không?”

Tô An Lâm đi tới trước mặt hắn ta, hắn cười khẩy nói:

“Nghiêm túc hỏi ngươi một vài việc hẳn hoi, ngươi thì hay rồi, lại còn trực tiếp muốn giết người? Con mẹ nó, thật sự không biết ngươi suy nghĩ thế nào nữa?”

“Ta… ta là người Mai gia, ngươi lại dám đánh ta.”

Tô An Lâm hết sức vui vẻ.

Hiện tại hắn nhận ra, những người thuộc các thế lực lớn kia không biết họ suy nghĩ những gì trong đầu nữa.

Hắn ta đã bị đánh ra nông nỗi này, mà lại còn lấy cái danh Mai gia ra để uy hiếp hắn.

“Bốp!”

Tô An Lâm trở tay tát hắn ta thêm một cái nữa.

“Còn nói thêm lời thừa thãi nữa, ta phế đi một cánh tay của ngươi? Ngươi hiểu chưa?”

Tô An Lâm quát lên.

Sau vài hơi thở, người được gọi là cao thủ Mai gia dưới sự uy hiếp của Tô An Lâm đã nói ra hết một lượt mọi việc lớn nhỏ đã xảy ra trên đỉnh núi.

Tô An Lâm thầm nghĩ trong đầu: Quả nhiên là vậy.

Hắn đã nói mà, thanh máu dài 1980 đó không hề đơn giản, đúng thật là vậy.

Giết được nhiều cao thủ chạy trốn đến như thế thì có thể là người đơn giản được hay sao?

“Bịch!”

Tô An Lâm đánh một chưởng giải quyết người này xong xuôi, hắn quyết định tạm thời sẽ không qua bên đó.

Nguyên nhân rất đơn giản, nhiều cao thủ đến thế kia mà còn đánh không lại, hắn qua bên đó chẳng phải là đâm đầu vào chỗ chết hay sao?

Hắn chọn tiếp tục chém giết thây khô.

“Điểm kinh nghiệm +200.”

“Điểm kinh nghiệm +210.”

“Điểm kinh nghiệm +248.”

Thấy điểm kinh nghiệm cứ liên tục tăng lên, Tô An Lâm vui mừng khôn xiết.

Thánh khí gì đó hiện tại hắn không nghĩ tới nữa, còn về bí pháp trường sinh, tuy rằng hắn cũng thèm muốn, nhưng phải có cái mạng thì mới lấy được.

Hắn thầm lắc đầu, quyết định trước khi trời tối sẽ rời khỏi nơi này.

“Cứu ta…cứu ta!”

“Đừng mà, thả bọn ta ra!”

Bên trong quầng sáng đó, đám người đông nghịt đã chạy đến bên rìa quầng sáng, họ không ngừng đập vào vách ánh sáng, muốn thoát khỏi nơi này.

Đáng tiếc là quầng sáng là do trận pháp hình thành nên, với sức mạnh của họ căn bản không có tác dụng gì.

Tô An Lâm đã chém giết không ít thây khô, lúc này hắn đã tới gần sát bên quầng sáng kia rồi.

“Haiz, ta cũng không có cách nào cả, các ngươi cứ tự mình cầu phúc đi.”

Tô An Lâm cũng hết cách.

“Tiểu huynh đệ, ta là trưởng lão đảo Côn Lôn, làm phiền ngươi thử công kích trận pháp này từ bên ngoài xem.”

Lúc này, một đám cao thủ cũng đã chạy đến trước quầng sáng, cuống cuồng hô to.

“Ta là đao khách Tô Đao, chắc hẳn ngươi biết ta đúng chứ?”

“Ta không biết.”

Tô An Lâm lắc đầu nói.

Vẻ mặt Tô Đao bỗng ngưng trọng lại, hắn ta lại hô lên:

“Mặc kệ ngươi có biết ta hay không, chỉ cần ngươi ở bên người công kích vào trong này, ta có thể hứa hẹn đồng ý dạy ngươi đao pháp.”

“Ta là Tà dược sư của đảo Hắc Hạt Tử, tiểu huynh đệ, ngươi lập tức công kích quầng sáng này, ta sẽ cho ngươi lợi ích.”

Người nào người nấy đều lần lượt kêu gào.

Vì sau lưng họ, nam tử với cơ thể trần trụi kia đang càng lúc càng tiến lại gần.

Cùng lúc đó, Trần Nghĩa và tử thi mạnh nhất cũng đã đến.

Nhưng trên người Trần Nghĩa đều là thương tích, rõ ràng là một số cao thủ tuy rằng không địch nổi nam tử trần trụi này nhưng có thể đánh lại hắn ta.

Còn về tử thi mạnh nhất kia, nửa người trên chỉ còn lại xương trắng, xem ra sức mạnh của nó cũng đã giảm xuống rất nhiều.

Bỗng nhiên Tô An Lâm giật mình.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...