Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 692: Chương 692: Bình Ngọc

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tô Đao sững sờ, lúc này Tà dược sư, đảo Côn Lôn, cùng với nhiều cao thủ Mai gia cũng phản ứng được mọi việc đang xảy ra.

“Chẳng trách sức mạnh của chúng ta đang dần tiêu hao, thì ra là muốn lợi dụng chúng ta.”

“Hahaha!”

Trần Nghĩa cười lớn, đến lúc này hắn ta cũng không giả vờ nữa, lão tổ đã sống lại, hắn ta cũng chẳng cần phải vờ vịt thêm nữa.

“Coi như các ngươi thông minh, cái nơi mà các ngươi nói là có Thánh khí, thực ra chỉ là lời đồn mà ta tung ra bên ngoài mà thôi, mục đích chính là muốn thu hút đám cao thủ các ngươi đến đây, dùng máu của các ngươi để giúp cho lão tổ của ta sống lại, hahaha…”

“Đáng chết!”

Cao thủ của Mai gia bỗng nhiên ra tay.

Nhưng đúng vào lúc này, ánh mắt của nam tử trần trụi ở đối diện lóe lên như tia chớp, từ trên thân thể khủng bố bỗng nhiên phát ra một cỗ sát khí.

Thi thể trước đó đã ngã xuống đất phía sau lưng ông ta bỗng nhiên nhào tới, lao đến giết cao thủ Mai gia.

Người của Mai gia cũng không yếu, vừa ra tay đã tế ra pháp khí màu vàng đập về phía thi thể kia.

Nhưng pháp khí màu vàng kia nhìn thì có vẻ rất cường đại, nhưng khi vừa tiếp xúc với thi thể, thì đã bị thây khô bắt được trong tay, dùng sức siết chặt một cái thì ngay tích tắc đã trở thành sắt vụn đen nhẻm bị ông ta ném đi.

Nhìn kỹ thì đây chính là một tấm gương đồng, nhưng gương đồng đã nhiễm phải âm khí, trở thành một mảnh sắt vụn.

“Sao có thể như thế được?”

Thấy pháp khí của mình thoáng chốc đã mất đi tác dụng, vẻ mặt đám người của Mai gia liền biến sắc.

“Haha, đây chính là thi khôi mạnh nhất của ta, nó không phải là thứ mà các ngươi có thể dễ dàng đối phó được đâu.”

Nam tử trần trụi cười khẩy rồi thản nhiên nói:

“Không cần phản kháng nữa đâu, bởi vì phản kháng cũng vô dụng mà thôi, ngày hôm nay, tất cả mọi người ở chỗ này đều phải chết.”

“Các vị, nếu như cứ ở bên trong trận pháp này thì quá mức nguy hiểm, chúng ta phải ra ngoài trước đã.”

“Đúng, rời khỏi trước rồi nói sau.”

Không ít người đều đấu đá lung tung khắp bốn phía, định tìm cách rời khỏi.

Nhưng nơi này vừa nãy khi bọn họ đến đây đã bị những tảng đá lớn chặn lại.

Một số người còn khởi động công pháp muốn đập bể chúng.

Đáng tiếc là tảng đá lớn kia quá mức cứng rắn, không dễ để phá vỡ được.

Tà dược sư thấy vậy thì hừ một tiếng, lấy ra một bình ngọc ném lên trên đỉnh động.

“Xì…xì…xì…”

Nhất thời, trên đỉnh động phát ra âm thanh bị ăn mòn.

Đỉnh động rắn chắc ban đầu thoáng chốc đã bắt đầu bị mòn dần tạo ra một khe hở lớn!

“Đi ra từ chỗ này!”

Tà dược sư tung một quyền về phía đỉnh động, ngay lập tức đập vỡ thành một cái động lớn.

“Còn muốn chạy!”

Nam tử trần trụi hừ lạnh một tiếng, quả quyết điều khiển thi khôi đánh giết về phía Tà dược sư.

“Liều mạng thôi.”

Tà dược sư giận dữ, ông ta đánh ra một chưởng về phía thi khôi.

Đúng vào lúc đến gần, Tà được sư cười lạnh, vẩy thứ nước trong bình ngọc ra ngoài.

Xì…xì…xì…

Thứ giống như axit kia làm cho thân thể thi khôi bị ăn mòn ngay lập tức, cơ thể bề ngoài dần tiêu tan để lộ ra xương cốt màu trắng bên trong.

“Aaaa!!”

Nam tử trần trụi thấy thi khôi của mình bi thảm như vậy, lập tức giận dữ hét lớn:

“Chết tiệt!”

“Không rảnh chơi cùng ngươi nữa.”

Tà dược sư hừ lạnh một tiếng, sau đó lao vào khoảng không bên trên.

Những người khác cũng lần lượt rời khỏi, nhưng đúng lúc này nam tử trần trụi đã đuổi giết đến.

Chỉ một chưởng, ông ta đã moi móc nội tạng của hai cao thủ đảo Côn Lôn.

Thấy càng lúc lại càng có nhiều người rời đi, nam tử trần trụi gặm lấy trái tim mà ông ta vừa tóm được trong tay, quát lớn:

“Đều sống lại cả đi, ta muốn tất cả mọi người trên đảo này đều phải chết hết cho ta!”

Toàn bộ tiểu đảo đều bắt đầu run rẩy.

“Có chuyện gì xảy ra thế này?”

Bên bờ biển, Tô An Lâm đột nhiên nhạy bén cảm giác được gì đó giống như là động đất vậy.

Cùng lúc đó, trên mặt đất khắp bốn phương tám hướng bất chợt sụp đổ toàn bộ, để lộ ra dáng vẻ vốn có của nó.

Từng địa đạo hiện ra trước mặt hắn, đồng thời, bên trong những địa đạo này, một đám thây khô bắt đầu sống lại.

Thấy những thứ này, Tô An Lâm lại cảm thấy phấn khởi hẳn lên.

Hắn đang sầu não không biết làm thế nào để tăng điểm kinh nghiệm đây, đám này sống lại thật đúng lúc.

“Các ngươi ở đây đợi ta, ta qua đó xem thử.”

Tô An Lâm nói một câu, sau đó đánh giết về phía đám thây khô trước mặt.

Thây khô càng lúc càng nhiều, cũng không biết nơi này trước đây đã từng xảy ra những gì mà cả tiểu đảo này đều là mộ địa.

Bỗng nhiên, từ đỉnh núi phía trước phát ra một tiếng hét lên the thé, từng vị cao thủ chạy trốn từ trong đỉnh núi đó ra ngoài.

“Quái vật đó xuất hiện rồi sao?”

Tô An Lâm giơ búa lên chém chết hai thây khô xong, ánh mắt lại nhìn về hướng đỉnh núi đó.

Hắn bất giác nhớ tới thanh máu dài mà hắn thấy trước đó.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...