THÔNG TIN TRUYỆN
Nàng Khiến Tu Tiên Giới Phải Khóc Thét
Thanh vân có lối rồi sẽ đến, hoàng hôn tráng lệ hướng cửu trùng.
Dẫu có cuồng phong nổi đất lên, ta cũng cưỡi gió phá vạn dặm.
Cửu Trọng Sơn Mạch, dưới Thanh Vân Lĩnh.
Trên Trắc Linh Bi loé lên ánh hào quang ngũ sắc yếu ớt, trong đó thanh quang thịnh nhất, những màu còn lại không chênh lệch nhiều.
"Ngũ Linh Căn chủ Mộc, căn trị Mộc năm, còn lại bốn, hơi thấp."
Bên cạnh Trắc Linh Bi, Hồng Đào, quản sự trung niên vẻ mặt uy nghiêm của Thiên Diễn Tông, cầm tấm mộc bài cuối cùng, nhíu mày nhìn nữ đồng trước mặt.
Cô bé mặt mày bẩn thỉu, gầy gò như que củi, mái tóc vàng thưa thớt ướt sũng dính trên trán, hai tay đầy m.á.u tươi, đầu gối rách nát, đôi giày cỏ dưới chân chỉ còn một chiếc.
Không giống những người khác được gia đình đưa đến, cô bé tự mình bò lên vạn trượng Cửu Trọng Sơn Mạch, tuy chật vật nhưng đôi mắt đen láy lại sáng như sao trời, nhìn chằm chằm vào tấm mộc bài trong tay Hồng Đào có thể quyết định vận mệnh tương lai của mình.
"Phía sau còn mấy người?"
DANH SÁCH CHƯƠNG
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 348
- Chương 349
- Chương 350