THÔNG TIN TRUYỆN
Loạn Thế Chạy Nạn, Từng Bước Kinh Tâm
Năm Phong Đức thứ hai mươi ba.
Trong cảnh nội Hà Di Châu cỏ không mọc nổi, đại hạn hán suốt ba năm, đất đai nứt nẻ sâu không thấy đáy, khắp nơi trong châu toàn là nạn dân chạy lũ.
Tại một khoảng đất trống trên sườn núi vang lên tiếng đ.á.n.h c.h.ử.i, các nạn dân khác đều đã quen với việc này.
"Tiểu tiện tỳ, cái đồ ngốc táng tận lương tâm, dám ăn trộm bánh bao ngô, một thân xương cốt rẻ tiền, thay vì để ngươi phung phí lương thực, không bằng đem bán quách đi cho xong."
Cùng với những cơn đau do gậy gộc quất lên người, Dương Sơ Tuyết mở choàng đôi mắt, đau đớn khiến nàng không phát ra được âm thanh nào.
Sau đó tầm mắt tối sầm lại, một thân hình gầy yếu nhào lên người nàng, nghẹn ngào nói: "Nương, cầu xin nương đừng đ.á.n.h nữa, đ.á.n.h nữa Tam Nha sẽ mất mạng mất."
"Hừ, bớt nói nhảm đi, đ.á.n.h c.h.ế.t cũng đáng đời."
DANH SÁCH CHƯƠNG
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100