Đang đọc truyện

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Chương 76: Chương 76

Mục lục truyện Tuyết Nê 12 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Lại là Lý Hàn Tân!

Ngụy Xuyên chưa bao giờ ghét ai đến thế, nhưng anh ta lại có muôn vàn mối liên hệ với Mạnh Đường.

Một kẻ thích rình rập Mạnh Đường.

Anh ta rình rập mọi thứ về Mạnh Đường, dùng những gì hai người cùng học để từng chút một lôi kéo cô.

Mạnh Đường dù không thích anh ta nhưng cũng vì điêu khắc gỗ mà thỉnh thoảng quay đầu nhìn anh ta một cái.

Năm phút sau Mạnh Đường từ nhà vệ sinh đi ra, Ngụy Xuyên giãn mày, thu lại vẻ mặt.

Cậu không muốn cứ mãi tranh cãi với Mạnh Đường về chuyện của Lý Hàn Tân.

Mùa đông lạnh lẽo hợp nhất với lẩu, Tạ Linh Âm đề nghị ăn lẩu, không ai phản đối.

Không biết có phải Mạnh Đường đang tránh mặt Ngụy Xuyên hay không, ăn xong bữa cơm không chủ động nói với cậu câu nào.

Hễ ánh mắt chạm nhau là lại vội vàng quay đi.

Ra khỏi rạp chiếu phim tối tăm, đối diện với Ngụy Xuyên lần nữa, Mạnh Đường luôn cảm thấy gượng gạo.

Ngược lại, Ngụy Xuyên tự nhiên hơn nhiều, như thể chuyện trước đó chưa từng xảy ra.

Lại là Lý Hàn Tân!

Ngụy Xuyên chưa bao giờ ghét ai đến thế, nhưng anh ta lại có muôn vàn mối liên hệ với Mạnh Đường.

Một kẻ thích rình rập Mạnh Đường.

Anh ta rình rập mọi thứ về Mạnh Đường, dùng những gì hai người cùng học để từng chút một lôi kéo cô.

Mạnh Đường dù không thích anh ta nhưng cũng vì điêu khắc gỗ mà thỉnh thoảng quay đầu nhìn anh ta một cái.

Năm phút sau Mạnh Đường từ nhà vệ sinh đi ra, Ngụy Xuyên giãn mày, thu lại vẻ mặt.

Cậu không muốn cứ mãi tranh cãi với Mạnh Đường về chuyện của Lý Hàn Tân.

Mùa đông lạnh lẽo hợp nhất với lẩu, Tạ Linh Âm đề nghị ăn lẩu, không ai phản đối.

Không biết có phải Mạnh Đường đang tránh mặt Ngụy Xuyên hay không, ăn xong bữa cơm không chủ động nói với cậu câu nào.

Hễ ánh mắt chạm nhau là lại vội vàng quay đi.

Ra khỏi rạp chiếu phim tối tăm, đối diện với Ngụy Xuyên lần nữa, Mạnh Đường luôn cảm thấy gượng gạo.

Ngược lại, Ngụy Xuyên tự nhiên hơn nhiều, như thể chuyện trước đó chưa từng xảy ra.

Lại là Lý Hàn Tân!

Ngụy Xuyên chưa bao giờ ghét ai đến thế, nhưng anh ta lại có muôn vàn mối liên hệ với Mạnh Đường.

Một kẻ thích rình rập Mạnh Đường.

Anh ta rình rập mọi thứ về Mạnh Đường, dùng những gì hai người cùng học để từng chút một lôi kéo cô.

Mạnh Đường dù không thích anh ta nhưng cũng vì điêu khắc gỗ mà thỉnh thoảng quay đầu nhìn anh ta một cái.

Năm phút sau Mạnh Đường từ nhà vệ sinh đi ra, Ngụy Xuyên giãn mày, thu lại vẻ mặt.

Cậu không muốn cứ mãi tranh cãi với Mạnh Đường về chuyện của Lý Hàn Tân.

Mùa đông lạnh lẽo hợp nhất với lẩu, Tạ Linh Âm đề nghị ăn lẩu, không ai phản đối.

Không biết có phải Mạnh Đường đang tránh mặt Ngụy Xuyên hay không, ăn xong bữa cơm không chủ động nói với cậu câu nào.

Hễ ánh mắt chạm nhau là lại vội vàng quay đi.

Ra khỏi rạp chiếu phim tối tăm, đối diện với Ngụy Xuyên lần nữa, Mạnh Đường luôn cảm thấy gượng gạo.

Ngược lại, Ngụy Xuyên tự nhiên hơn nhiều, như thể chuyện trước đó chưa từng xảy ra.

Lại là Lý Hàn Tân!

Ngụy Xuyên chưa bao giờ ghét ai đến thế, nhưng anh ta lại có muôn vàn mối liên hệ với Mạnh Đường.

Một kẻ thích rình rập Mạnh Đường.

Anh ta rình rập mọi thứ về Mạnh Đường, dùng những gì hai người cùng học để từng chút một lôi kéo cô.

Mạnh Đường dù không thích anh ta nhưng cũng vì điêu khắc gỗ mà thỉnh thoảng quay đầu nhìn anh ta một cái.

Năm phút sau Mạnh Đường từ nhà vệ sinh đi ra, Ngụy Xuyên giãn mày, thu lại vẻ mặt.

Cậu không muốn cứ mãi tranh cãi với Mạnh Đường về chuyện của Lý Hàn Tân.

Mùa đông lạnh lẽo hợp nhất với lẩu, Tạ Linh Âm đề nghị ăn lẩu, không ai phản đối.

Không biết có phải Mạnh Đường đang tránh mặt Ngụy Xuyên hay không, ăn xong bữa cơm không chủ động nói với cậu câu nào.

Hễ ánh mắt chạm nhau là lại vội vàng quay đi.

Ra khỏi rạp chiếu phim tối tăm, đối diện với Ngụy Xuyên lần nữa, Mạnh Đường luôn cảm thấy gượng gạo.

Ngược lại, Ngụy Xuyên tự nhiên hơn nhiều, như thể chuyện trước đó chưa từng xảy ra.

Lại là Lý Hàn Tân!

Ngụy Xuyên chưa bao giờ ghét ai đến thế, nhưng anh ta lại có muôn vàn mối liên hệ với Mạnh Đường.

Một kẻ thích rình rập Mạnh Đường.

Anh ta rình rập mọi thứ về Mạnh Đường, dùng những gì hai người cùng học để từng chút một lôi kéo cô.

Mạnh Đường dù không thích anh ta nhưng cũng vì điêu khắc gỗ mà thỉnh thoảng quay đầu nhìn anh ta một cái.

Năm phút sau Mạnh Đường từ nhà vệ sinh đi ra, Ngụy Xuyên giãn mày, thu lại vẻ mặt.

Cậu không muốn cứ mãi tranh cãi với Mạnh Đường về chuyện của Lý Hàn Tân.

Mùa đông lạnh lẽo hợp nhất với lẩu, Tạ Linh Âm đề nghị ăn lẩu, không ai phản đối.

Không biết có phải Mạnh Đường đang tránh mặt Ngụy Xuyên hay không, ăn xong bữa cơm không chủ động nói với cậu câu nào.

Hễ ánh mắt chạm nhau là lại vội vàng quay đi.

Ra khỏi rạp chiếu phim tối tăm, đối diện với Ngụy Xuyên lần nữa, Mạnh Đường luôn cảm thấy gượng gạo.

Ngược lại, Ngụy Xuyên tự nhiên hơn nhiều, như thể chuyện trước đó chưa từng xảy ra.

Lại là Lý Hàn Tân!

Ngụy Xuyên chưa bao giờ ghét ai đến thế, nhưng anh ta lại có muôn vàn mối liên hệ với Mạnh Đường.

Một kẻ thích rình rập Mạnh Đường.

Anh ta rình rập mọi thứ về Mạnh Đường, dùng những gì hai người cùng học để từng chút một lôi kéo cô.

Mạnh Đường dù không thích anh ta nhưng cũng vì điêu khắc gỗ mà thỉnh thoảng quay đầu nhìn anh ta một cái.

Năm phút sau Mạnh Đường từ nhà vệ sinh đi ra, Ngụy Xuyên giãn mày, thu lại vẻ mặt.

Cậu không muốn cứ mãi tranh cãi với Mạnh Đường về chuyện của Lý Hàn Tân.

Mùa đông lạnh lẽo hợp nhất với lẩu, Tạ Linh Âm đề nghị ăn lẩu, không ai phản đối.

Không biết có phải Mạnh Đường đang tránh mặt Ngụy Xuyên hay không, ăn xong bữa cơm không chủ động nói với cậu câu nào.

Hễ ánh mắt chạm nhau là lại vội vàng quay đi.

Ra khỏi rạp chiếu phim tối tăm, đối diện với Ngụy Xuyên lần nữa, Mạnh Đường luôn cảm thấy gượng gạo.

Ngược lại, Ngụy Xuyên tự nhiên hơn nhiều, như thể chuyện trước đó chưa từng xảy ra.

Lại là Lý Hàn Tân!

Ngụy Xuyên chưa bao giờ ghét ai đến thế, nhưng anh ta lại có muôn vàn mối liên hệ với Mạnh Đường.

Một kẻ thích rình rập Mạnh Đường.

Anh ta rình rập mọi thứ về Mạnh Đường, dùng những gì hai người cùng học để từng chút một lôi kéo cô.

Mạnh Đường dù không thích anh ta nhưng cũng vì điêu khắc gỗ mà thỉnh thoảng quay đầu nhìn anh ta một cái.

Năm phút sau Mạnh Đường từ nhà vệ sinh đi ra, Ngụy Xuyên giãn mày, thu lại vẻ mặt.

Cậu không muốn cứ mãi tranh cãi với Mạnh Đường về chuyện của Lý Hàn Tân.

Mùa đông lạnh lẽo hợp nhất với lẩu, Tạ Linh Âm đề nghị ăn lẩu, không ai phản đối.

Không biết có phải Mạnh Đường đang tránh mặt Ngụy Xuyên hay không, ăn xong bữa cơm không chủ động nói với cậu câu nào.

Hễ ánh mắt chạm nhau là lại vội vàng quay đi.

Ra khỏi rạp chiếu phim tối tăm, đối diện với Ngụy Xuyên lần nữa, Mạnh Đường luôn cảm thấy gượng gạo.

Ngược lại, Ngụy Xuyên tự nhiên hơn nhiều, như thể chuyện trước đó chưa từng xảy ra.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...