Đang đọc truyện

Đại Đế Cấm Khu [Full Dịch]

Chương 822: Chương 822: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 822

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Nhị phẩm Văn Các học sĩ, tuy không có thực quyền, nhưng trong hàng ngũ quan văn của Chu triều cũng là một chức quan cao, có thể đứng vào hàng ngũ đầu.

Có thể nói là quang tông diệu tổ, một bước đi tới đích đến mà tất cả sĩ tử đều ước ao ngưỡng vọng, mặc dù Dương Tuyền cũng chẳng biết tìm đâu ra tổ tiên để mà tế bái.

Hắn có một tòa phủ đệ lớn của riêng mình trong Huyền Kinh thành.

Lão thái giám giúp Dương Tuyền điều động một số người hầu và thị nữ trung thực, đáng tin cậy từ bộ Hộ, trong phủ có hòn non bộ, ao sen, ngoài cổng có sư tử đá trấn giữ, Dương Tuyền bỗng nhiên có thêm một "gia đình".

Náo nhiệt tưng bừng, gia nghiệp bề thế.

Dương Tuyền có hai lần thay đổi vận mệnh trong cuộc đời này.

Lần đầu tiên là khoa thi Hội yết bảng, đỗ Thám hoa, Dương Tuyền thoát khỏi thân phận nô tịch.

Lần thứ hai là tại cổng thành Huyền Kinh, nhận được thánh chỉ của Hoàng đế, Dương Tuyền lại được làm quan.

Lần đầu thay đổi vận mệnh, Dương Tuyền sống mơ hồ, lãng phí nửa đời người, lần thứ hai thay đổi vận mệnh, hắn bước đi rất vững vàng, cẩn thận.

Không cầu thăng quan tiến chức, chỉ cầu bình bình ổn ổn, không phạm sai lầm.

...

Tám năm, thoáng chốc đã trôi qua tám năm.

Trong mấy năm này, Huyền Kinh thành đã trải qua rất nhiều trận mưa lớn, nước mưa lênh láng khắp các ngõ ngách phố phường.

Nước chảy xiết, xối qua cửa hàng của gã đồ tể bán thịt, cuốn theo những vệt máu đỏ tươi. Dòng nước ô uế màu đỏ chảy qua dưới chân người đi đường, bước chân vội vã, không ai buồn để ý.

Triều đình Chu triều, bị thanh trừng từ trong ra ngoài một lượt.

Những kẻ già nua, những thứ dơ bẩn, những kẻ vô dụng, tất cả đều bị quét ra khỏi Huyền Kinh.

Những vị quan có kết cục tốt đẹp, còn có thể lấy lý do "tuổi cao cáo lão", tay chân lành lặn rời khỏi cổng thành, áo gấm về làng, quy ẩn điền viên.

Còn những kẻ tội thần có kết cục không tốt đẹp, thì bị bắt giam vào ngục, tịch biên gia sản, thậm chí là xử trảm.

Triều chính Huyền Kinh chưa bao giờ đơn giản, rõ ràng như vậy.

Tất cả các phe phái đều bị nhổ tận gốc, mạng lưới quan lại chằng chịt, phức tạp đã bị bệ hạ cắt đứt sạch sẽ, chỉ còn lại hai sợi dây.

Một sợi dây là võ quan, do Cố gia tướng quân Cố Ninh Châu nắm giữ.

Một sợi dây khác là văn thần, đè nặng trên lưng Dương Tuyền, nhưng phần lớn thời gian hắn đều không làm gì cả.

Các võ quan đa phần đều là đồng liêu từng vào sinh ra tử, kề vai chiến đấu, đôi khi có tranh cãi, không ai để bụng.

Những năm gần đây, Chu triều liên tục chinh chiến, mở mang bờ cõi, địa vị của võ quan ngày càng được nâng cao.

Tâm tư của họ không đặt ở Huyền Kinh thành, mà phần lớn đều mong ngóng những trận chiến nơi biên ải, để được ra trận giết địch.

Văn thần bên này lại có hơi khác biệt.

Văn nhân vốn dĩ coi thường lẫn nhau, đó là chuyện xưa nay, huống chi vị lão thần đứng đầu là Dương Tuyền chỉ là hữu danh vô thực, ngày thường chẳng làm được việc gì, đương nhiên không thể nào áp chế được những quan viên trẻ tuổi đang sục sôi phía dưới.

"Văn thần không bằng võ quan, Dương Tuyền càng không thể so bì với Cố tướng quân."

Các văn thần oán than như vậy, Dương Tuyền vẫn dửng dưng, vẫn như thường lệ vào triều, tan triều, lãnh bổng lộc, sống qua ngày.

Cố Ninh Châu là người nắm giữ sợi dây võ quan, còn Dương Tuyền là kẻ cõng các vị lão gia văn thần trên lưng mà bước đi.

Địa vị của hai bên trong đội ngũ đã khác nhau, hai người họ cũng nhìn nhau ngứa mắt, rất hiếm khi có thể cùng nhau nói chuyện ở một nơi.

Nghĩ cũng phải,

Cố tướng quân là con nhà danh môn, từ nhỏ đã vào sinh ra tử, dẫn quân xông pha vào tận sào huyệt của địch quốc, ra vào như chốn không người, nhiều năm chinh chiến lập được công lao hiển hách, văn võ bá quan không ai không kính nể.

Hơn nữa, Cố Ninh Châu lại là phò mã, đã thành thân với công chúa nhiều năm, bất kể là xuất thân, địa vị hay công lao mở mang bờ cõi cho Chu quốc, đều xứng đáng đứng đầu hàng ngũ võ quan.

Nhưng... Dương Tuyền?

Hắn dựa vào cái gì?

Nghe đồn xuất thân nô tịch, văn tài tầm thường, ngoài chữ "lâu" ra, dường như không có bất kỳ lý do nào để đứng đầu hàng ngũ văn thần.

Hai người khác biệt một trời một vực, nhưng lại được đặt ở cùng một vị trí, nghĩ mãi không thông.

Cố tướng quân coi thường Dương Tuyền, đây là chuyện quá đỗi bình thường.

Thậm chí không chỉ quan viên văn võ nghĩ như vậy, ngay cả lão Hoàng đế trên cao cũng thế.

Vào dịp cuối năm,

Lão Hoàng đế cho gọi hai người này đến, tại ngự thư phòng.

Dương Tuyền ngồi ở ghế bên trái, Cố Ninh Châu ngồi ở ghế bên phải, cả hai đều không nói lời nào.

Lão Hoàng đế không lộ diện,

Ngài vẫn quen ngồi sau rèm, trong đôi mắt lộ vẻ đục ngầu, già nua, cách một lớp rèm sa, nhìn hai người đang im lặng trong ngự thư phòng.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...