Đang đọc truyện
Đại Đế Cấm Khu [Full Dịch]
Chương 816: Chương 816: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 816
"Cọt kẹt..."
Thật trùng hợp, cửa viện mở ra.
Một thư sinh trung niên trầm ổn, bình dị, từ trong viện bước ra.
Dương Tuyền nhìn thấy hắn, Vương Thông U cũng nhìn thấy Dương Tuyền.
Hai người nhìn nhau một lát, Dương Tuyền cười nói: "Vương Thị Lang, sao lại gặp ngài ở đây?"
Vương Thông U không biểu lộ cảm xúc gì, chỉ là cũng hào sảng cười lớn: "Ta tùy tiện đi dạo, không ngờ đi loanh quanh lại lạc đường, càng không ngờ lại gặp Dương Thám Hoa ở đây."
"Đúng là trùng hợp."
"Đây là nhà của ta."
Mấy năm nay Dương Tuyền cũng trở nên chất phác, trầm ổn hơn nhiều, gặp người nào nói chuyện nấy, không dùng những từ ngữ chua ngoa như "Hàn xá".
"Vương Thị Lang cũng đừng gọi ta là Thám Hoa nữa, bao năm nay Huyền Kinh thành đã có thêm bao nhiêu Thám Hoa, tướng mạo của ta thật sự có phần..."
Vương Thông U gật đầu, nhưng sau khi mở miệng, lại đột nhiên không biết nên xưng hô thế nào.
Không gọi là Thám Hoa, không gọi Dương Tuyền, vậy chỉ có thể gọi theo chức quan.
Vương Thông U hỏi: "Vẫn còn ở Văn các?"
Dương Tuyền lắc đầu: "Ta không làm quan nữa."
"Không làm quan nữa?"
Vương Thông U ngẩn người: "Chuyện khi nào vậy?"
"Mấy ngày trước ta đã từ quan rồi." Dương Tuyền cười nói: "Ta định rời khỏi Huyền Kinh thành, ra ngoài du ngoạn một phen."
Vương Thông U khựng lại, nhìn căn nhà trống rỗng phía sau Dương Tuyền, mơ hồ hiểu ra điều gì đó.
Dương Tuyền không giấu giếm, thản nhiên nói: "Mẫu thân ta đã đến tuổi, ra đi thanh thản, không đau đớn gì, sinh lão bệnh tử, ai rồi cũng có lúc phải đi."
Dương Tuyền đã nhìn thông suốt, Vương Thông U không nói gì thêm.
Hắn chỉ nghĩ ngợi một chút, rồi lại tùy ý hỏi: "Ngươi định rời khỏi Huyền Kinh thành, vậy còn căn nhà này thì sao?"
Vương Thông U đang thăm dò, thăm dò xem Dương Tuyền rốt cuộc có ý định gì, xem hắn thật sự rời khỏi Huyền Kinh thành một đi không trở lại, hay là tìm cơ hội thích hợp để quay về.
Mà câu trả lời, có thể nhìn ra được phần nào qua thái độ của hắn đối với căn nhà này.
Dương Tuyền không nghĩ nhiều, nói: "Vốn dĩ ta cũng chưa biết tính sao, thời gian ngắn như vậy cũng khó mà bán cho người khác."
"Nếu Vương Thị Lang có hứng thú, ta có thể tạm giao cho ngài, nếu có thể quay lại thì tính sau, còn không thì coi như một món quà mọn, đáp lại ân tình chiếu cố của Thị lang năm xưa."
Vương Thông U cười híp mắt, vẻ mặt như vớ được món hời.
Một lát sau, Dương Tuyền rời đi.
Vương Thông U nắm chặt chiếc chìa khóa trong tay, dõi theo bóng dáng thư sinh trung niên chất phác kia dần khuất xa.
Ban đầu hắn không nghĩ nhiều, căn nhà này vốn là của riêng Dương gia, do lão quản gia chuyển lại cho Dương Tuyền.
Tiểu thư đã qua đời trong căn nhà này, nơi đây chính là chốn an nghỉ của tiểu thư.
Dương Tuyền có thể ở đây bầu bạn cùng tiểu thư, nhưng Vương Thông U không muốn để người khác quấy rầy sự thanh tịnh của tiểu thư, bản thân hắn cũng vậy.
Gió đêm thổi nhẹ, lá rụng xào xạc.
Vương Thông U nhìn chiếc chìa khóa trong tay, đột nhiên khựng lại.
Hắn dường như chợt nhận ra điều gì đó, ngẩng đầu nhìn về hướng Dương Tuyền vừa rời đi, ánh mắt dần trở nên mơ hồ.
"Đáp tạ ân tình... Hay là, vật quy cố chủ?"
-
Đêm đã khuya, Vương Thông U không về phủ.
Không rõ có phải vì vô tình gặp được Dương Tuyền hay không, hắn nhớ lại rất nhiều chuyện xưa.
Dương gia hàng năm đều có người ngoài đổi sang họ Dương, như Dương Tuyền, nhưng rất hiếm kẻ đổi từ họ Dương sang họ khác.
Ít nhất Vương Thông U chỉ biết một người… chính hắn.
Con riêng danh không chính, ngôn không thuận, từ nhỏ chỉ có thể gửi gắm bên ngoài, không được phép mang vào Dương gia nuôi dưỡng.
May thay, con riêng nhà họ Dương chỉ thiếu danh phận, không thiếu tiền bạc.
Tốt hơn nữa, bản thân Vương Thông U rất có chí khí, không dựa vào Dương gia cũng làm tới chức bộ Hình Thị Lang.
Luận về vai vế, Dương Thi Thiến chắc là tiểu muội của Vương Thông U, chưa từng gặp mặt mấy lần, dung mạo xinh đẹp, nhưng mệnh lại khổ sở hơn nhiều.
"Điều duy nhất ta hối hận, là đã không tự tay giết chết tên Trạng Nguyên kia trong ngục."
Vương Thông U than thở tiếc nuối, hít sâu một hơi.
"Nhưng thôi cũng được, đêm nay kết thúc vậy, cây dời thì chết, người dời thì sống, người sống há có thể bị nước tiểu làm cho chết nghẹn."
"Cốc… cốc cốc… cốc…"
Vương Thông U gõ cửa, một tiếng ngắn, hai tiếng dài.
Trong cửa im lặng một lát, rồi từ từ mở ra.
Đêm khuya thanh vắng, Vương Thông U bước vào trong phủ, hắn không hề quay đầu, cũng chẳng buồn nhìn xem ai là kẻ đã mở cửa cho mình.
Cứ đi con đường dưới chân, cứ làm cho tốt việc cần làm, ắt sẽ có kết quả tốt… chưa chắc đã tốt, nhưng ít ra sẽ có kết quả.
Vương Thông U đã đến đây rất nhiều lần, lần nào cũng là thư phòng, lần nào cũng chỉ có hai người.
Chỉ khác trước kia là chủ nhân của phủ này mời hắn đến, còn lần này là hắn tự tiện xông vào.