Đang đọc truyện
Đại Đế Cấm Khu [Full Dịch]
Chương 814: Chương 814: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 814
Tại sao không nhờ Vương què viết hộ?
Bản thân rõ ràng không biết chữ, còn lén viết.
Ta cười lão nông, gom giấy lại đặt lên bàn, chăm chú nhận dạng từng chữ dưới ánh nến.
Rồi ta sững sờ tại chỗ... Không thể cười nổi nữa.
"Thuận nhi... Ngươi ở Huyền Kinh thành... Có thể mua nương ngươi về không..."
"Thuận nhi... Có thể... Mua nương ngươi về không, cha có tiền..."
Hắn không viết "vợ", chỉ viết "nương ngươi".
Lão nông muốn lấy vợ, cả đời này chỉ cưới một người vợ, đến chết hắn... Không thoát khỏi cái năm hạn hán trong ký ức kia.
Trong phòng yên tĩnh suốt một đêm, ngọn nến cháy hết, người trên ghế vẫn không nhúc nhích, ngồi trọn một đêm.
...
Điều khiến ta đau khổ, là những bức thư suốt ba năm.
Lão nông ở đầu bên kia bức thư, dông dài chuyện nhà, hỏi han cuộc sống ở Huyền Kinh thành.
Còn ta viết, chỉ có đòi hỏi và tiền bạc, cho dù là mấy phong thư cuối cùng hắn có thể nhìn thấy.
Đến khi chết, hắn cũng chỉ biết rằng ta ở Huyền Kinh thành sống không tốt, dốc hết tất cả, là việc cuối cùng lão nông có thể làm.
...
"Ta muốn thi khoa cử, thi đỗ làm quan."
Thuyết thư tiên sinh có phần bất ngờ, bởi vì tuổi ta đã không còn nhỏ, bây giờ mới nghĩ đến chuyện khoa cử thì quá muộn, hơn nữa không có lý do gì.
Ta có lý do của mình:
"Ta đã nói với người ta, đến Huyền Kinh thành thi khoa cử làm quan, hắn đã khoác lác rồi, ta không thể để hắn thất vọng, bị người ta chê cười."
Tiên sinh dường như hiểu ra, liền đồng ý giúp ta tiến cử, vào một thư viện để học tập.
Xuân qua thu tới, thoắt cái đã nhiều năm.
Ta đã tham gia mấy lần khoa cử, trượt rồi lại đỗ, đều đã trải qua.
Thí sinh qua lại có rất nhiều, ta nhìn bọn họ đỗ đạt tiến sĩ, cũng nhìn bọn họ thất vọng ra về.
Đầu xuân năm nào đó, Thuyết thư tiên sinh cũng rời đi.
Hắn uống say, ngã xuống sông, sáng sớm ngày hôm sau nổi trên mặt sông, mới được vớt lên.
Ta tiếp quản quán rượu của tiên sinh, và theo di nguyện của hắn, xây một tòa thuyền lầu trên sông.
Ngày yết bảng thi Hội, có rất nhiều văn nhân Tài Tử uống say, mơ màng trong cơn say.
Tiểu nhị chạy lên thuyền, tuyên đọc danh sách những người trúng tuyển thi Hội.
Trong thuyền vang lên tiếng kinh hô, một thiếu niên tướng mạo không có gì đặc biệt đứng dưới mái hiên, nắm chặt lan can, không nói một lời nhìn Huyền Kinh bên ngoài thuyền.
Hình như hắn đứng thứ ba, ta đứng thứ hai.
Hắn còn trẻ, ta đã già.
Hơn nữa... Con đường từ hoàng cung đến điện thí, thật con mẹ nó quá dài.
...
Ta làm văn thần ở bộ Hộ, sau đó quen biết Thượng thư, lại được điều đến bộ Hình.
Bộ Hình Thượng thư là một lão già cả ngày ngái ngủ, hễ ngủ là y như chết, hắn cũng rất giỏi giả chết.
Chuyện Trạng nguyên tạo phản, ta biết.
Cũng có thể nói, ta biết sớm hơn phần lớn mọi người, bộ Hình lão Thượng thư bảo ta theo dõi Trạng nguyên, còn có một Vương Thị Lang còn sốt sắng hơn cả ta.
Chắc không ai biết, Vương Thị Lang thật ra cũng là quan viên xuất thân từ Dương gia, chẳng qua hắn chưa bao giờ qua lại với Dương gia, cho nên không bị moi ra thanh toán.
Trạng nguyên chết trong ngục, bị Cố Tướng Quân chém đầu.
Vài năm sau, Đại Chu và nước láng giềng xảy ra chiến tranh diệt quốc, Cố Tướng Quân lại đi về phía nam, cùng lão tướng quân vượt núi, bình định bộ lạc, một trận diệt luôn nước láng giềng.
Vị tướng quân trẻ tuổi dẫn quân khải hoàn, thành hôn với công chúa ở Huyền Kinh, ta và Vương Thị Lang đều được mời ngồi ở bàn ngoài.
Thị lang uống say, đỏ mặt mất hết phong độ, ôm miệng chạy ra ngoài cửa nôn thốc nôn tháo.
Quan viên bộ Hình trên bàn đều cười lớn chê tửu lượng của Thị lang.
Ta đứng dậy ra ngoài hóng gió, lại thấy Vương Thị Lang mắt sáng quắc, ngồi xổm dưới một gốc cây, nhìn một đàn kiến bò vòng quanh.
Đàn kiến nối đuôi nhau, con này nối tiếp mông con kia, chúng bò thành vòng tròn, dường như không tìm được phương hướng khác, chỉ có thể xoay tròn mãi... Cho đến khi kiệt sức mà chết.
Vương Thị Lang lắc đầu, nói những con kiến này không thông minh.
Ta cũng nhìn theo một lúc, sau đó chú ý đến một con kiến có hơi khác biệt.
Nó bị gãy một chân, trong miệng ngậm vật nặng, rất vất vả theo sau đồng loại phía trước.
Đều là kiến cả, đều đang xoay vòng, dựa vào cái gì mà con kiến này lại khổ nhất, mệt nhất?
"Ngươi nói xem có đạo lý không?"
Ta hỏi Vương Thị Lang, Vương Thị Lang ngẩn người, gãi đầu, không nói gì.
...
Ta nhổ ra một ngụm rượu, ném bình rượu trong tay lên trời.
Tiên sư lão thiên gia, ngươi cũng uống say rồi à?
Huyền Kinh thành căn bản không hề có một phú thương nào mua thôn nữ, trong hồ sơ của bộ Hình Chu quốc chỉ có mấy vụ án lừa bán người đến vùng đất hoang vu ở biên giới.
Nơi khổ sở, không ai có thể sống sót trở về.
Khi sống thì làm nô lệ, chết rồi không được yên.