Đang đọc truyện

Đại Đế Cấm Khu [Full Dịch]

Chương 809: Chương 809: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 809

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Cố Ninh Châu không hiểu: "Đất nước của mình còn chưa thống nhất, vì sao còn phải vượt núi băng đèo đến Chu quốc?"

Hắn không hiểu những người du mục này nghĩ gì, mang theo những tin tức mình thu thập được, lẻn về Chu quốc.

Trước khi rời đi, Cố Ninh Châu có thể làm một số việc, bắt mấy vương công quý tộc đem về. Nhưng hắn không làm, bởi vì tình hình trước mắt của hai nước còn chưa đến mức trở mặt, sống mái với nhau.

Chính trị, hôm nay và ngày mai hoàn toàn có thể là hai mặt đối lập.

Cố Ninh Châu cảm thấy hiện tại hai nước đang giằng co, nói không chừng ngày mai sẽ đàm phán xong xuôi, bắt tay hòa giải.

Nhưng sự thật chứng minh... Vị Hoàng đế bệ hạ kia của Đại Chu, tính tình không được tốt cho lắm.

Một phong thư mỏng từ Huyền Kinh thành được đưa đến doanh trướng ở Nam cảnh.

Lời lẽ ngắn gọn: Đánh bọn chúng, không cần hòa đàm.

Chiến tranh cứ như vậy mà bùng nổ.

Cố Ninh Châu chứng kiến và trải qua sự tàn khốc của chiến tranh thực sự.

Bọn họ từ Nam cảnh đánh đến bên kia núi, rồi lại bị liên quân thảo nguyên hung hãn phản công, đánh ngược trở lại.

Qua qua lại lại, liên miên không dứt.

Tính mạng của vô số binh lính bỏ lại trong dãy núi, Cố Ninh Châu cũng dẫn theo binh lính dưới trướng đến bên kia núi hơn hai mươi lần.

Ít nhất hai ba trăm người, nhiều nhất có đến năm ngàn binh vệ.

Cố Ninh Châu từ dãy núi đánh đến tận trung tâm của nước láng giềng, có một lần thậm chí còn nhìn thấy đường nét của kinh đô nước láng giềng.

Tù binh vô số, đều là vương thất quý tộc.

Quân công của Cố Ninh Châu cũng như ác danh của hắn ở nước láng giềng, lên như diều gặp gió, vang vọng tận mây xanh.

Thiếu niên tướng quân trong mưa máu gió tanh, lột xác thành một bộ dạng khác.

Năm này qua năm khác,

Trong Huyền Kinh thành cũng truyền đến rất nhiều tin tức.

Ví dụ như Dương gia bị tịch biên, ví dụ như quan văn trong triều bị thanh trừng, cũng ví dụ như... Một vị công chúa gả cho Trạng Nguyên.

Cố Ninh Châu im lặng lắng nghe tất cả, từ đầu đến cuối hắn đều không biểu lộ quá nhiều cảm xúc.

Giết người giết đến tê dại, ngay cả tiếng tim đập không nghe thấy.

Hắn không về Huyền Kinh thành, quay lưng về phía Chu quốc, dẫn theo binh lính dưới trướng một đường giết đến tận ngoài kinh đô của nước láng giềng, giết đến mức cả người đẫm máu, như ma thần.

Hắn hỏi chủ tướng quân: "Bao giờ ta mới được về Huyền Kinh?"

Chủ tướng quân không nói những lời như sắp rồi nữa, lần này hắn cho một ngày cụ thể.

"Bệ hạ có chỉ dụ, bảo ngươi về Huyền Kinh, mang theo binh lính, không được phô trương thanh thế."

Cố Ninh Châu nhận được tin tức, biết được nguyên do.

Cố lão tướng quân bắc phạt kết thúc, diệt sạch các thành của Man tộc, dẫn theo quân đội Tây Bắc cảnh đến Nam cảnh.

Vài ngày nữa, thái tử ngự giá thân chinh cũng sẽ từ Huyền Kinh thành đến đây, ba quân hội hợp, san bằng nước địch.

...

Cố Ninh Châu đi rồi, mang theo binh mã dưới trướng, rời khỏi Nam cảnh, trở về Huyền Kinh.

Trước khi đi, đội quân của bọn họ gặp đội quân áp tải lương thảo của Cố lão tướng quân.

Cố Ninh Châu cưỡi hắc mã, nhìn thấy một vị ngũ trưởng trung niên mặt mày hồng hào, dưới sự vây quanh của một số tân binh, náo nhiệt đi qua.

Bọn họ là người mới đến.

Cố Ninh Châu cảm thấy vị ngũ trưởng kia có phần quen mắt, nhưng nghĩ kỹ lại không có ấn tượng gì, quay đầu một cái cũng quên luôn.

-

Cố Ninh Châu trở lại Huyền Kinh thành, không một ai hay biết chuyện này.

Lão Hoàng đế giấu đám binh tốt đã trải qua núi thây biển máu bọn họ ở một góc hoàng thành, chờ một đám người tạo phản.

Quả nhiên, lão Hoàng đế đã đợi được.

Trạng Nguyên Lang có ý đồ mưu phản, mang theo Lục hoàng tử nhỏ tuổi dẫn quân bao vây hoàng thành, muốn bức cung.

Ý nghĩ hão huyền, văn nhân đều ngây thơ ngu xuẩn như vậy à?

Cố Ninh Châu rửa sạch sẽ khí tức huyết ô trên người, thay một bộ khinh giáp màu đen, dẫn người chắn trước mặt Trạng Nguyên Lang.

Địch đông ta ít, nhưng không sao, Cố Ninh Châu và đám lão binh phía sau đã quen với cục diện chém giết thế này.

Một đám ô hợp xông lên, vung đao chém xuống.

Cố Ninh Châu nắm một thanh đao cũ, một đao chém chết một loạn thần, một đao hạ sát một tặc tử.

Phía sau hắn có người ngã xuống, nằm trong vũng máu, không bao giờ đứng dậy được nữa.

Cố Ninh Châu vẫn không hề nao núng, chém đến mức cánh tay tê dại, hai tay nặng như đeo chì.

Giết người cũng mệt, hắn rất mệt, nhưng vừa nhìn thấy gương mặt đáng ghét của tên Trạng Nguyên trong đám người, Cố Ninh Châu lại như có thêm sức lực.

Cuối cùng, hắn giết sạch tất cả, chỉ còn lại Trạng Nguyên và Lục hoàng tử.

Lục hoàng tử mặt mày trắng bệch, bị Cố Ninh Châu vung đao đánh ngất, rốt cuộc là bị đánh ngất hay sợ quá mà ngất, không rõ.

Tiểu tướng quân và Trạng Nguyên Lang nhìn nhau.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...