Đang đọc truyện
Đại Đế Cấm Khu [Full Dịch]
Chương 792: Chương 792: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 792
"Ba."
Trì Đao Khách trả lời: "Ta, ả ta và Miếu Đường Chủ."
Miếu Đường Chủ là Thánh Nhân Vương?
Cố Bạch Thủy nhớ tới tên áo bào tro cầm Đế Binh kia, chắc là Miếu Đường Chủ.
"Ngươi có biết thân phận thật sự của Miếu Đường Chủ hay không?"
"Không biết, Miếu Đường Chủ xưa nay không dùng chân diện mục để gặp người, hắn có rất nhiều mặt nạ."
Cố Bạch Thủy gật gật đầu, tiếp tục hỏi: "Miếu Đường có Chuẩn Đế hay không?"
Trì Đao Khách trả lời một cách bất ngờ: "Có."
"Nhưng Nho Lão của Miếu Đường bị trục xuất đến Hồn Ngạc tinh vực, ít nhất phải ba năm nữa mới có thể trở về."
Còn cần ba năm?
Cố Bạch Thủy nghĩ đến lời con khỉ trong Thủy Liêm Động đã nói, xem ra ba năm sau, đám Chuẩn Đế bị trục xuất sẽ từ ngoài tinh không trở về.
Đến lúc đó tất cả thế lực đều không tránh khỏi một hồi huyết tẩy, cách cục của các châu đại lục cũng sẽ thay đổi.
Cố Bạch Thủy suy nghĩ, hỏi vấn đề cuối cùng.
"Đế Binh của Miếu Đường, trông như thế nào?"
Hiếm khi, Trì Đao Khách không trả lời ngay mà im lặng.
Cố Bạch Thủy khẽ nhíu mày, điều này chứng tỏ Trì Đao Khách đã từng nhìn thấy Đế Binh của Miếu Đường, hắn chỉ đang do dự có nên nói ra hay không.
"Nói ra hình dáng của Đế Binh, ta có thể tha cho một trong hai ngươi."
Cố Bạch Thủy hứa hẹn.
Mí mắt Trì Đao Khách khẽ động, trả lời: "Là một tấm gương."
Cố Bạch Thủy không bất ngờ, cười nói. "Tiếp tục."
"Cửu Sắc Hà Quang, mông lung vặn vẹo, không thấy rõ mặt gương, chỉ có thể nhìn thấy hư không bị vặn vẹo."
Trì Đao Khách miêu tả rất cụ thể.
Cố Bạch Thủy nhìn hắn, hỏi: "Ngươi có biết Đế Binh kia có lai lịch gì không?"
Trì Đao Khách gật đầu, giọng nói bình thản: "Là Cực Đạo Đế Binh của Cơ gia, Hư Không Thần Kính."
Sóng lớn cuồn cuộn, mây mù giăng kín.
Cố Bạch Thủy không nói gì nữa, chỉ im lặng ngẩng đầu: "Ngươi đi đi, ta cho ngươi một con đường sống."
Trì Đao Khách không nhúc nhích: "Không phải ta, để ả ta đi."
Hắn nhường cơ hội sống sót cho Hồng Lăng Nữ.
Cố Bạch Thủy không thèm để ý. "Vậy thì để ả ta đi."
Hồng Lăng Nữ loạng choạng đứng dậy, ôm lấy cánh tay của mình, quay người rời khỏi biển mây.
Ả ta không hề do dự, đi rất nhanh, như trong lòng cũng đã sớm đoán được quyết định của Trì Đao Khách.
Đợi Hồng Lăng Nữ đi xa, Cố Bạch Thủy mới nghiêng đầu, hỏi Trì Đao Khách một câu.
"Hai ngươi là đạo lữ?"
"Không phải."
"Ngươi ngưỡng mộ ả ta?"
"không có."
"Vậy tại sao ngươi lại để ả ta đi?"
Trì Đao Khách cứng nhắc nói: "Ả ta nợ ta một món nợ."
"Cho nên?"
"Ta biết tính tình của ả, nếu ả ta ở lại chỗ này nhất định sẽ chết, món nợ kia ta sẽ không đòi lại được."
Cố Bạch Thủy cười nói: "Vậy ngươi dựa vào đâu mà cho rằng mình có thể sống sót?"
"Ta có thể thử xem."
Trì Đao Khách nói: "Ta còn có một tin tức, có thể đổi lấy mạng của ta."
"Nói ra nghe thử xem."
"Ta gần như biết Miếu Đường Chủ là ai, cũng biết hắn hiện đang ở đâu."
Cố Bạch Thủy hỏi: "Chuyện này rất quan trọng à?"
"Nếu như các ngươi muốn giết Tri Thiên Thủy, vậy thì rất quan trọng."
Cố Bạch Thủy ngẩng đầu, bất ngờ liếc hắn một cái.
"Ai? Ở đâu?"
Môi Trì Đao Khách mấp máy: "Nguyên Tháp, Lão Thiên Sư."
"..."
Gió như ngừng thổi, thiếu niên thở dài một tiếng.
-
Cuối thu năm ấy, Huyền Kinh Thành đổ một cơn mưa.
Mưa rất lớn, xối rửa sạch sẽ mọi ngõ ngách trong thành Huyền Kinh, mái hiên tí tách, giọt mưa nối nhau thành chuỗi.
Sáng sớm ngày hôm sau,
Trong căn phòng củi ở thiên viện của Dương gia, một phụ nữ nấu cơm đã hạ sinh một đứa bé đen nhẻm, gầy gò.
Cha đứa bé là một người thợ mộc chất phác, thật thà của Dương gia ở kinh thành.
Người thợ mộc họ Lưu, nhưng đứa bé này không thể theo họ cha, bởi vì nếu mang họ Lưu, cả đời đứa bé ở Dương gia chỉ có thể là một tên nô bộc hạ đẳng.
Vì vậy, đứa bé phải đổi sang họ Dương, đặt tên là Dương Tuyền.
Chỉ có sinh ra trong đại viện Dương gia mới có tư cách mang họ Dương, Lưu thợ mộc cũng đã vất vả hơn nửa đời người mới đổi được tư cách đổi họ.
Ông ta rất đỗi tự hào, con trai bất kể mang họ gì cũng có thể đến Dương gia đọc sách, đây là điều mà người ngoài và đồng nghiệp đều không thể nào có được.
Nhưng đứa bé trai sinh ra trong phòng chứa củi lại có phần kỳ lạ.
Đứa bé không khóc không quấy, đôi mắt mở to không hề chớp, cứ như vậy nhìn chằm chằm lên xà nhà, không phát ra một tiếng động.
Chuyện lạ này khiến người phụ nữ nấu cơm vừa mới sinh con sợ hãi, sắc mặt trắng bệch.
Bên ngoài phòng chứa củi, lão quản gia phụ trách ghi tên và kiểm tra đứa bé gõ gõ lên mép cửa sổ, trầm giọng hỏi: "Vương bà, Thúy Nhi đã sinh chưa? Sao không có tiếng khóc?"
Đứa bé sinh ra đã ngây ngốc thì không có tư cách đổi họ, người phụ nữ nấu cơm hiểu rất rõ điều này.