Đang đọc truyện
Đại Đế Cấm Khu [Full Dịch]
Chương 777: Chương 777: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 777
"Ăn thôi." Cố Bạch Thủy tỏ vẻ không sao cả: "Đã đâm lao thì phải theo lao, ăn thêm hai con nữa cho tròn số cũng tốt."
Đạo nhân cũng cười nói: "Khẩu vị của ngươi không nhỏ."
"Sư phụ, ta cũng có chuyện muốn hỏi ngài."
Cố Bạch Thủy nhìn sơn động dưới vách núi, sâu trong con ngươi thoáng lộ vẻ thâm trầm khó dò.
"Hoàng Lương Thế Giới, là nơi ngài dùng để nuôi dưỡng tai ương à?"
Đây là một bí mật, một bí mật mà ngoại trừ Trường Sinh Đại Đế ra không ai biết.
Nếu Cố Bạch Thủy không trải qua chuyện này, bí mật này có lẽ sẽ bị chôn vùi trong dòng sông lịch sử, vĩnh viễn không ai hay biết.
Nhưng hắn đã có cơ hội hỏi, đạo nhân cũng chậm rãi gật đầu.
"Phải."
Cố Bạch Thủy hơi trầm ngâm, lại hỏi: "Thần Nông, Hiên Viên, tai ương của hai người họ ở ngay dưới đó?"
"Ừ."
"Sư phụ, trước kia rất lâu, có phải ngài cũng từng ăn tai ương không?"
Lần này, đạo nhân quay đầu lại, nhìn tiểu đồ đệ của mình.
Ông lão không có biểu cảm gì, chỉ nói: "Mùi vị đều không ra sao."
Đều không ra sao cả.
Cố Bạch Thủy nghe ra hàm ý trong câu nói này, tai ương mà sư phụ từng ăn không chỉ có một.
Cho nên, hắn có một ý nghĩ mơ hồ, cần phải xác nhận lại với sư phụ.
"Sư phụ, ngài đã gặp Phật chưa?"
Tuyết rơi trên cành cây, đạo nhân gật đầu.
"Vậy nó…"
"không ngon."
-
Tuệ Năng và Thần Tú là hai tăng nhân cùng tu hành trong một ngôi chùa, cũng là sư huynh đệ đồng môn.
Hai tiểu tăng cùng tu Phật.
Một tiểu tăng tu thành Phật, lấy danh xưng Đế Tôn chiếu rọi thế nhân.
Một tiểu tăng rời khỏi Trường An, phiêu bạt tha hương, dấn thân vào một "tà đạo".
Theo ghi chép trong lịch sử tu hành giới của Nhân tộc, Thần Tú đã thành công, hắn trở thành vị Phật Đà sống trên đời.
Nhưng trong góc tối của lịch sử, Tuệ Năng kẻ đã đi vào con đường tà đạo, lại nảy sinh một ý niệm kỳ quái.
Phật có lẽ nào là một tồn tại sống?
Tuệ Năng hướng mắt nhìn ra ngoài tinh không, chôn sâu ý nghĩ kinh thế hãi tục này trong lòng.
Mãi đến rất nhiều năm sau, hắn mới thực sự bắt được "Phật", nếm thử máu và thịt của Phật.
Cành lá run rẩy, tuyết rơi chất chồng.
Cố Bạch Thủy không nói một lời, sâu trong đồng tử ẩn chứa muôn vàn phức tạp.
Hắn chấn động trước sự thật này, đồng thời trong lòng cũng dâng lên một nỗi cảm giác mất mát , tựa hồ như chuyện đương nhiên phải thế.
Nếu Phật là một tai ương khủng khiếp còn sống, vậy cũng chỉ có Trường Sinh Hủ Mục mới có thể bắt được nó, ăn tươi nuốt sống Phật.
Hơn nữa, sư phụ chắc chắn cũng sẽ không bỏ qua thứ thần bí siêu nhiên, độc nhất vô nhị này.
Nhưng Cố Bạch Thủy vẫn còn do dự.
Từ nhỏ hắn đã hiểu rõ một đạo lý:
Bất kể ngươi có vấn đề gì không thông suốt, ở chỗ sư phụ nhất định có thể tìm được đáp án, hoặc một lời giải thích.
Chỉ là đáp án này... Chưa chắc đã đáng tin.
Thậm chí sư phụ có thể ngoài mặt kể cho ngươi một câu chuyện, nhưng bên trong lại ẩn giấu một chân tướng khác, một chân tướng hoàn toàn trái ngược.
Lão nhân gia thích làm ra vẻ huyền bí, Cố Bạch Thủy cũng vì thế mà không thể không động não nhiều hơn một chút.
Nếu sư phụ đã ăn Phật, mà Phật không phải tai ách thì sao?
Hoặc có thể nói,
Sư phụ đã ăn một thứ gì đó tương tự như Phật... Mà Cố Bạch Thủy cũng quen biết, vậy thì trò đùa này thực sự rất đáng sợ.
"Nghĩ ngợi lung tung cái gì vậy?"
Đạo nhân có phần cạn lời, liếc mắt đã nhìn thấu tâm tư của đồ đệ.
"Ngươi cho rằng ta đã nuôi Thần Tú thành Phật, sau đó đợi đến khi hắn già yếu, dụ hắn biến thành tai ách, rồi ăn tươi nuốt sống Thần Tú à?"
Cố Bạch Thủy không phủ nhận, hắn đã nghĩ như vậy.
Câu chuyện này quá đen tối, cũng quá kinh khủng.
Đây lẽ nào là phong cách của Trường Sinh?
...
Đây rõ ràng là phong cách của Hủ Mục!
"Ta rất tôn trọng Thần Tú."
Đạo nhân lại ngước mắt, bình thản nói: "Hắn là một sư huynh tốt, một người cầu đạo một lòng hướng thiện."
"Từng có người nói, Thần Tú là chính nhân quân tử ôn hòa như nước... Tuệ Năng là kẻ ích kỷ không kiêng dè gì."
"Nhưng kết cục của quân tử, thường đều sẽ chết trong tay kẻ ích kỷ, ngươi có biết vì sao không?"
Cố Bạch Thủy ngẫm nghĩ, rồi lắc đầu.
Đạo nhân nhìn về phía chân mây xa xăm, chậm rãi nói: "Bởi vì trên thế gian này quân tử rất hiếm, còn những kẻ ích kỷ như thầy trò chúng ta lại quá nhiều."
"Thiên hạ rộn ràng , đều vì lợi mà đến; thiên hạ nhốn nháo , đều vì lợi lao đi."
"Quân tử không tranh đấu, là một câu nói dối ngu xuẩn nhất, lịch sử là do những kẻ ích kỷ và lười biếng thúc đẩy."
"Khi sóng lớn ập đến, quân tử sẽ được người đời vây quanh tiến lên phía trước, nhưng cũng sẽ chết khi sóng lớn kết thúc. Đây là bài ca bi tráng của những người quân tử, cũng là một loại vận mệnh chẳng có ý nghĩa gì."