Đang đọc truyện
Đại Đế Cấm Khu [Full Dịch]
Chương 761: Chương 761: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 761
Tô Tân Niên, từ nơi sâu nhất của trùng cảnh, trên một thân cây treo đầy xác côn trùng, đã gỡ xuống hai bộ thân xác bị lột bỏ.
Đó là thi thể của hai con Trường Sinh Thiền, bên trong cơ thể khắc đầy Trường Sinh phù màu xanh vàng.
Chí Tôn Tỳ Hưu nuốt hai cỗ thi thể này vào bụng, luyện hóa thành một cái vỏ rỗng mới sinh, ngay sau đó, Thiên Hồn của sư đệ chớp lấy thời cơ, nhập vào trong đó.
Cố Bạch Thủy liên tưởng đến Trùng cảnh và câu chuyện mà Đa Bảo đạo nhân đã kể, dần dần hiểu rõ ngọn nguồn của câu chuyện.
Việc này kỳ thực không khó, điều duy nhất khiến Cố Bạch Thủy không ngờ tới, là thân xác mà hắn chiếm cứ này... Đã từng tu luyện Huyết Nhục Điển hoàn chỉnh.
Nói chính xác hơn,
Hai chủ nhân trước đây của thân thể này đã tu luyện Huyết Nhục Điển đến cực hạn, hoàn toàn thôn phệ cả trái tim và lục phủ ngũ tạng của bản thân, ngay cả linh lực trong đan điền không buông tha.
Chỉ có huyết khí, không có linh lực, huyết khí chìm sâu ở nơi không ai có thể nhận ra.
Trên thân xác của Trường Sinh Thiền có một ổ khóa, và chìa khóa để mở ổ khóa này, chính là Huyết Nhục Điển.
Huyết khí dâng lên, lấp đầy thân xác khô héo.
Đồng tử của Cố Bạch Thủy biến thành màu đỏ sẫm trong suốt, mái tóc dài nhuốm máu, tay áo phần phật tung bay.
"Thì ra là như vậy."
"Tri Thiên Thủy trước khi chết, chính là Tri Thiên Thủy, Mộng Tinh Hà cũng vậy."
Cố Bạch Thủy thầm nghĩ, đầu óc dần trở nên minh mẫn, ném nửa cây thiền trượng trong tay xuống.
Thực ra, cái tên Tri Thiên Thủy này đã sống hai lần,
Mộng Tinh Hà cũng đã sống hai lần với thân phận Mộng Tinh Hà.
Lần trước, khi bọn họ dùng cái tên "Tri Thiên Thủy, Mộng Tinh Hà" để tồn tại, là hai tán tu tài hoa tuyệt thế, di thể của hai người cũng được treo trong bí cảnh xác trùng.
Mà kiếp này, bọn họ đều không đổi tên, vẫn là Tri Thiên Thủy và Mộng Tinh Hà.
Bởi vì "Thiên Thủy" và "Tinh Hà" là tên của hai loại tai ách, cũng là vật cần thiết để hai con Trường Sinh Thiền ở giai đoạn cuối của sinh mệnh đạt tới cảnh giới siêu thoát.
Hai người bọn họ, kỳ thực đã tu luyện Huyết Nhục Điển hai lần.
Thân xác mà Cố Bạch Thủy chiếm cứ, là thân xác huyết nhục đã bị lột bỏ.
"Nếu như ta dùng thân thể này, ăn thêm một con tai ách nữa, vậy có phải là có thể tạo ra một Trường Sinh Ách Thể hoàn toàn mới hay không?"
Trong đầu Cố Bạch Thủy vừa mới nảy sinh ý nghĩ này, liền nhìn thấy mười mấy thanh phi kiếm như đàn bướm, bay lượn xẹt tới.
Cơ Nhứ vung tay áo, mười mấy thanh phi kiếm sắc bén, theo đó bay ra.
Cố Bạch Thủy nghĩ đến kết cục của cây thiền trượng vừa rồi, đương nhiên không định ngạnh kháng, nhưng góc độ của mười mấy thanh phi kiếm này lại quá mức xảo quyệtvốn dĩ không thể nào tránh né.
Vì vậy, Cố Bạch Thủy chống một chiếc bát đen sì, hóa lớn thành đỉnh, chắn ngay trước mặt.
Đối với chất lượng của mấy món Phật khí Đại Thừa mà đại sư đưa cho, Cố Bạch Thủy thực sự không có chút tự tin nào.
Vị hòa thượng đầu trọc này làm việc không đáng tin, pháp khí đưa cho hắn chẳng khác nào trò đùa.
Quả nhiên, từ chiếc bát đen truyền đến những âm thanh "loảng xoảng", đáy bát cứ như vậy bị phi kiếm đâm thủng thành một cái sàng.
Mười mấy thanh phi kiếm nối đuôi nhau bay vào, cắm lên người Cố Bạch Thủy, để lại những vết thương dữ tợn.
"Đùa giỡn đấy à? Đại sư."
Cố Bạch Thủy nghiến răng thở dài: "Những kẻ tu Phật các ngươi đều nghèo túng như vậy à? Đến một món đồ tốt không có?"
Chiếc bát đen rách nát rơi xuống đất.
Cơ Nhứ bấm một pháp quyết, những thanh trường kiếm cắm trên người Cố Bạch Thủy bắt đầu rung chuyển, đâm vào da thịt... Rồi khuếch tán ra bốn phương tám hướng.
Cơ Nhứ muốn phân thây quái nhân này, triệt để giết chết hắn.
Thân thể Cố Bạch Thủy hơi thả lỏng, cơ bắp không còn khóa chặt, buông lỏng mười mấy thanh kiếm kia.
Phi kiếm lưu lại trên người Cố Bạch Thủy rất nhiều vết thương dữ tợn, nhưng huyết nhục vừa nhúc nhích, đã khép lại, hoàn hảo như ban đầu.
Xem ra mười mấy thanh kiếm là không đủ.
Cơ Nhứ khẽ nhướng mày, lấy ra một túi kiếm nhỏ từ trong tay áo.
Nàng ném túi kiếm lên không trung, sau đó, một thanh kiếm bay ra, rồi thanh thứ hai, thanh thứ ba...
Khắp núi đồi, hàng trăm thanh phi kiếm rung động ngân vang.
Ý của nữ kiếm tiên là có rất nhiều phi kiếm à?
Cố Bạch Thủy bị kiếm trận bao vây, khốn đốn tại chỗ.
Với trận thế này, kiếm rơi như mưa, sẽ chém hắn thành thịt vụn.
Trong tay Cố Bạch Thủy chỉ còn lại một chiếc khăn lau nhàu nhĩ, đây là món Phật khí Đại Thừa cuối cùng mà đại sư để lại cho hắn.
Đành liều vậy, huyết khí trong cơ thể Cố Bạch Thủy cuồn cuộn, ném chiếc khăn lau trong tay lên không trung.
Miếng vải rách màu tím vàng theo gió tung bay, sau đó... Lững lờ rơi xuống mặt đất.