Đang đọc truyện

Đại Đế Cấm Khu [Full Dịch]

Chương 745: Chương 745: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 745

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Chẳng qua lúc này, Cố Bạch Thủy đang suy nghĩ một vấn đề khác.

Lão đạo nhân mang theo hai người bọn họ đến Đại Phật viện quen thuộc này, hơn nữa rõ ràng là có ý đồ bất chính.

"Hắn muốn làm gì?"

"Giết sạch tất cả tăng nhân?"

"Nhưng làm vậy có ý nghĩa gì?"

Đây là điểm Cố Bạch Thủy không nghĩ ra.

Trong câu chuyện về Trường Sinh giả trong mộ huyệt, lão yêu đạo là một tên tà tu triệt đầu triệt đuôi, táng tận lương tâm.

Hắn vì để bản thân đắc đạo thành tiên, đã tàn sát toàn bộ Phật viện, dùng trẻ con ở Thanh Thành trấn để tiến hành huyết tế.

Khi đó, lão yêu đạo trong nhật ký chỉ vì bản thân mà thôi, hắn vì tu hành mà lạm sát kẻ vô tội.

Nhưng bây giờ dưới vực sâu đã có cơ duyên có thể giúp hắn đắc đạo thành tiên, cớ sao lão yêu đạo vẫn đến Đại Phật viện?

Cố Bạch Thủy nhíu mày, ánh mắt khẽ dao động.

Lão đạo này dường như mang theo nhiệm vụ mà đến, nhiệm vụ của Bạch Ngọc Kinh.

Bất kể xảy ra chuyện gì, lão đạo đều phải quét sạch toàn bộ Đại Phật viện, tất cả tăng nhân không được để lại một ai.

"Trong rừng chiều tà dựng Phật viện, cao tăng pháp sư đều bị trục xuất khỏi Huyền Kinh thành, lưu đày đến gần tòa thành nhỏ hẻo lánh này."

Cố Bạch Thủy trầm ngâm, khạc ra một ngụm máu: "Lẽ nào Huyền Kinh thành thực sự đã xảy ra chuyện gì? Lại còn liên quan đến lão già kia?"

"Lạch cạch."

Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, dừng lại trước cửa, rồi đẩy cửa ra.

Cố Tịch bước qua ngưỡng cửa đi vào, ánh mắt chuyển dời, dừng lại trên người Cố Bạch Thủy.

Toàn thân đều là máu, cảnh tượng này quá mức kích thích nhãn cầu, khiến nàng nhất thời không biết phải nói gì.

"Ngươi đây là?"

Cố Bạch Thủy rất thản nhiên: "Tiêu hóa không tốt, có phần đau bụng."

Cố Tịch lắc đầu: "Ta chưa từng nghe nói ai đau bụng mà lại nôn ra từ phía trên."

"Hôm nay ngươi được mở mang kiến thức rồi."

Cố Bạch Thủy trả lời rất qua loa, nhưng Cố Tịch không hỏi thêm nữa.

Hai người họ nhìn nhau, rồi cùng hướng ánh mắt ra ngoài cửa.

Một tiếng kêu thảm thiết thê lương xé toạc màn đêm tĩnh mịch, lão đạo nhân đã bắt đầu hành động.

Đại Phật viện trong rừng rậm đột nhiên trở nên náo nhiệt, tiếng bước chân hỗn loạn vang lên khắp nơi, từng cây đuốc lay động ngoài bức tường cao, chạy về phía phát ra tiếng kêu thảm thiết.

Cố Tịch sắc mặt trắng bệch, phát hiện xung quanh không có bóng dáng lão đạo nhân, bèn há miệng định hỏi gì đó.

Cố Bạch Thủy thẳng thắn cho nàng đáp án.

"Là lão yêu đạo đang giết người."

Cố Tịch run rẩy, im lặng trở lại.

"Đêm nay hắn sẽ giết sạch tất cả tăng nhân, không chừa một ai, ta không chắc có bao gồm cả ngươi hay không."

Cố Bạch Thủy nói tiếp: "Cho nên nếu ngươi muốn trốn, tốt nhất là thừa dịp này lao đi, chạy ra khỏi Phật viện... Đừng quay đầu lại."

Bầu không khí đã đến nước này, đến thời khắc sinh ly tử biệt.

Cố Tịch ngẩng đầu, vẻ mặt buồn bã nhìn Cố Bạch Thủy... Rồi nàng quay người rời đi... Không hề do dự một chút nào.

Dứt khoát đến mức khiến Cố Bạch Thủy có phần trở tay không kịp.

Chẳng lẽ nàng nên hỏi một câu: "Vậy còn ngươi?"

Sao lại không theo lẽ thường?

Thật sự tham sống sợ chết đến vậy à?

Cố Bạch Thủy bất đắc dĩ vươn cổ, gọi với theo Cố Tịch đã đến cửa.

"Đi đến đạo quán bên cạnh, tìm đạo sĩ trẻ tuổi kia... Bảo hắn đến đây!"

Cố Tịch nghe thấy, nàng còn đáp lại một tiếng, rồi nhanh chóng biến mất trong màn đêm.

...

Cố Bạch Thủy thở dài, lảo đảo đứng dậy.

Hắn không nghe lời lão yêu đạo, ngoan ngoãn trong phòng, mà ngang nhiên đi ra khỏi sương phòng, đi đến con đường chính của Đại Phật viện.

Cố Bạch Thủy không hề xa lạ với tòa Đại Phật viện này, hắn liếc nhìn về phía những ngọn đuốc đang tụ tập ở phía xa, một tay vịn tường, đi về phía đó.

Không ngoài dự đoán, đó là quảng trường trung tâm nhất của Đại Phật viện.

Hầu như tất cả tăng nhân đều tụ tập lại, đứng trong và ngoài quảng trường, ánh mắt kinh hoàng nhìn vào trong chủ điện.

Cố Bạch Thủy chen qua đám người, nép mình vào một góc khuất, cũng nhìn thấy cảnh tượng ở cửa chủ điện.

Lão đạo nhân ngồi trên bậc cửa cao nhất của Phật viện, dưới chân giẫm đạp hai cỗ thi thể rách nát.

Một cỗ thi thể là vị tăng nhân trung niên lúc chập tối đã đồng ý cho lão đạo nhân tá túc.

Một cỗ thi thể khác chính là tiểu tăng đã mở cửa cho ba người bọn họ.

Lão đạo nhân giết chết hai người họ, còn đem thi thể giẫm đạp đến mức máu thịt be bét, mặt mũi biến dạng.

Một quả hồ lô cũ kỹ cắm vào hốc mắt của thi thể, thân hồ lô phồng lên rồi xẹp xuống, hút lấy máu thịt trong thi thể.

"Ục ục... Ục ục..."

Lão yêu đạo ngồi trước cửa chủ điện tối tăm, lưng quay về phía tượng Phật, đối diện với toàn bộ tăng nhân trong Phật viện.

Các tăng nhân giơ cao đuốc, trợn mắt nhìn, nhìn chằm chằm tên ma đầu tà tu đang chiếm cứ chủ điện.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...