Đang đọc truyện

Đại Đế Cấm Khu [Full Dịch]

Chương 741: Chương 741: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 741

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

"Cái gì gọi là có thể không đủ?"

"Thiên Thủy chưa trưởng thành, chỉ là một anh linh nhỏ tuổi, không đủ để ngươi thành tiên."

Lão đạo nhân ánh mắt khẽ động, vội vàng truy hỏi: "Ý của ngươi là, chỉ cần thứ này trưởng thành... Là có thể khiến ta đắc đạo thành tiên?"

Cố Bạch Thủy khẽ gật đầu: "Khả năng cao là được."

Đáy mắt lão đạo nhân xẹt qua một tia mừng như điên kinh tâm động phách, nhưng cũng xen lẫn một tia hoài nghi sâu sắc.

"Vậy phải mất bao lâu, thứ này mới trưởng thành được?"

Cố Bạch Thủy thoáng trầm mặc, nghiêng đầu, khẽ cười: "Có lẽ... Mấy ngàn năm."

Thân thể lão đạo nhân cứng đờ tại chỗ, từng chút một xoay cổ, khuôn mặt lạnh lẽo nghiêm nghị: "Ngươi đang đùa giỡn với ta à?"

"Mấy ngàn năm? Đạo gia ta đã sớm hóa thành một nắm đất vàng, còn có thể dùng tới thứ này?"

Lệ khí khiến người ta ngột ngạt lan tràn đến, Cố Bạch Thủy lùi một bước, suýt nữa đã giẫm vào nước trong động đá vôi sau lưng.

Nhưng hắn không có cơ hội, thân thủ lão đạo nhân cực nhanh, một chưởng túm lấy cổ áo Cố Bạch Thủy, cổ tay dùng sức, khiến Cố Bạch Thủy hít thở không thông.

"Ngươi muốn làm gì?"

Đáy mắt lão đạo nhân lạnh lùng cùng hung tàn càng lúc càng nồng đậm, tựa như chỉ cần Cố Bạch Thủy không cho hắn một lời giải thích hợp lý, ngay sau đó sẽ bị xé thành mảnh nhỏ, còn thảm hại hơn cả thi thể trong thông đạo.

"Ta... Phải xác định một chút, niên hạn của nó..."

Cố Bạch Thủy cố rướn cổ, khó nhọc nói: "Bằng không làm sao xác định nó có đủ giúp ngươi thành tiên hay không?"

Lão đạo nhân nửa tin nửa ngờ, híp mắt nhìn Cố Bạch Thủy hồi lâu.

Đến khi sắc mặt thiếu niên đỏ bừng sắp tắt thở, lão đạo nhân mới buông tay.

Nhưng hắn không phải đặt Cố Bạch Thủy xuống đất, mà là trong mắt mang theo vẻ âm u, hóa trảo thành đẩy, ném Cố Bạch Thủy vào sâu trong động đá vôi.

Thiên Thủy mát lạnh chậm rãi cuồn cuộn, nuốt chửng bóng dáng thiếu niên.

Lão đạo nhân đứng ở cửa động hết sức chăm chú nhìn, hắn muốn xem Thiên Thủy này có phải thật sự huyền diệu như lời tiểu tử kia nói hay không.

Nhưng kết quả là không có chuyện gì xảy ra.

Cố Bạch Thủy biến mất trong tầm mắt của lão đạo nhân, không có bóng dáng không có tiếng động.

Lão đạo nhân chau mày, do dự chờ đợi hồi lâu, hắn không muốn tự mình mạo hiểm đi vào trong động đá vôi, nhưng không đoán được bên trong rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Cũng may sau đó không lâu, sóng nước dập dềnh, thiếu niên kia lại nhắm mắt từ trong nước đi trở về.

Cố Bạch Thủy toàn thân ướt sũng, cúi đầu bò lên cửa hang.

Lão đạo nhân hỏi: "Thế nào?"

"Không được." Cố Bạch Thủy lắc đầu: "Quá nhỏ, không đủ dùng."

"Vậy làm sao bây giờ?"

Lão đạo nhân không cam lòng cứ như vậy mất đi cơ duyên thành tiên, trong lòng tràn đầy căm tức, sau đó nghe thấy thanh âm bình thản của thiếu niên.

"Còn có vài sơn động, có thể đi qua xem thử, nói không chừng... Còn có cơ hội khác."

Lão đạo nhân ngẩn người, sau đó mới đột nhiên nhớ tới những sơn động khác, túm lấy cổ áo thiếu niên, xoay người đi vào trong thông đạo.

Đi ngang qua thi thể trong thông đạo, lão đạo nhân dùng tay còn lại kéo chân của nó, coi như rác rưởi mà kéo ra ngoài sơn động.

Từ đầu đến cuối Cố Bạch Thủy đều giữ im lặng, chỉ là khi bị lão đạo nhân sắp kéo ra ngoài động, mới chậm rãi mở mắt ra.

Đôi mắt rất tự nhiên, đen trắng rõ ràng, như lúc mới vào hang.

Cố Bạch Thủy nhìn sâu vào trong huyệt động, quay lưng về phía lão đạo nhân hoàn toàn không hay biết gì, khẽ nở nụ cười quỷ dị.

Yết hầu mấp máy, thiếu niên vụng trộm nuốt xuống thứ sền sệt trong miệng, dường như vẫn còn thòm thèm mà liếm liếm khóe miệng.

Sau khi hai kẻ ngoại lai rời đi, Thiên Thủy trong động đá vôi mới lâm vào yên lặng...

Sóng nước không ngừng rung động, như một sinh vật sống... Sau khi thứ gì đó khủng khiếp rời đi, không kìm được mà run rẩy.

-

Lão đạo nhân chân đạp trên tuyết, tiện tay ném thi thể rách nát xuống góc vực sâu.

Hắn vội vã tiến vào hang động thứ ba, dẫn theo thiếu niên phía sau cùng đi vào bóng tối.

Lần này, lão đạo nhân hành động rất nhanh, chân như có gió, mau chóng đến gần nơi sâu nhất của thông đạo.

Ánh sáng mông lung xuất hiện phía trước, Cố Bạch Thủy lại ngửi thấy mùi máu tanh ngọt nhè nhẹ.

Lão đạo nhân thả chậm bước chân, phát hiện trên vách tường xung quanh tỏa ra ánh sáng đỏ nhàn nhạt.

Càng đi sâu vào trong hang, màu đỏ càng thêm đậm, huyền diệu tương tự như động đá vôi Thiên Thủy vừa mới đi qua.

Lão đạo nhân lộ vẻ vui mừng khó che giấu, ánh mắt tràn đầy khát vọng nhìn về phía cuối thông đạo.

Hắn tuy nóng lòng, nhưng cũng lo lắng ánh sáng đỏ trên vách đá có thể mang đến nguy hiểm.

Thế là... Lão đạo nhân đẩy Cố Bạch Thủy lên trước, dùng thiếu niên này làm lá chắn, từng bước tiến đến cuối thông đạo, động đá vôi thứ ba.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...