Đang đọc truyện
Đại Đế Cấm Khu [Full Dịch]
Chương 729: Chương 729: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 729
"Đại Chu triều và một cổ quốc khác đã giao chiến ở đây rất lâu, thi thể quá nhiều nên đều chôn trong rừng Mộ Sắc."
"Nơi này là bãi tha ma, đã rất nhiều năm không có người đến."
-
Cố Tịch chỉ nói vài câu, nhưng lượng thông tin lại rất lớn.
Mộ Sắc sâm lâm, bãi tha ma bỏ hoang, cùng với tin tức đã rất nhiều năm không có ai đến nơi này.
Cố Bạch Thủy cứ thế im lặng, trong đầu hồi tưởng lại rất nhiều hình ảnh, cuối cùng từng hình ảnh một chắp nối thành khuôn mặt tươi cười đầy nếp nhăn của một ông lão.
"Nơi này có một lão Ngũ trưởng trú ngụ."
Cố Tịch lắc đầu: "Nơi này chỉ có thi thể, không có người trông mộ."
"Lúc ta băng bó vết thương cho ngươi, hắn đứng sau lưng ta... Còn vỗ gáy ta."
Cố Tịch vẻ mặt mờ mịt: "Ta chỉ thấy có một mình ngươi, không phải ngươi đưa ta vào đây à?"
Cố Bạch Thủy muốn nói là lão Ngũ trưởng phát hiện ra ngươi trong tuyết, sau đó gọi mình đến mở cửa.
Nhưng lời còn chưa ra khỏi miệng, hắn lại đột nhiên đứng sững tại chỗ, trong lòng dần nảy sinh một cảm giác khác lạ.
Đúng vậy.
Là lão Ngũ trưởng phát hiện ra nàng, lúc đó mình còn đang ở trên tháp canh.
Tại sao phải đợi mình xuống mở cửa?
Băng bó vết thương cho nàng cũng là mình, lão Ngũ trưởng từ đầu đến cuối chỉ đứng ở phía sau cửa, chẳng hề nhúc nhích.
Cố Bạch Thủy bỗng dưng có phần cố chấp, nhìn chằm chằm nữ binh nói: "Đồn trú này trước kia vẫn luôn có đội tuần tra đến, bọn họ đều nhận ra lão già đó, giải thích thế nào đây?"
Cố Tịch dần dần cũng hiểu ra một vài chuyện, sắc mặt trở nên trắng bệch, run rẩy.
Nàng im lặng một hồi, vẻ mặt phức tạp đáp: "Bọn họ nhận ra nó, cho nên bọn họ cũng là nó."
Cố Bạch Thủy im lặng.
Hình ảnh trong đầu càng lúc càng rõ ràng, suy nghĩ lại càng thêm hỗn loạn.
Hắn nhìn thấy một thiếu niên sắp chết cóng được tiếng gọi trong gió tuyết đánh thức, thiếu niên bò xuống tháp canh, đi lướt qua một lão già tươi cười tủm tỉm, nhưng sau lưng lão già đó lại không có dấu chân.
Hắn nhìn thấy trên mặt hồ đóng băng, thiếu niên câu cá trượt chân ngã xuống hồ nước lạnh lẽo, mắt cá chân bị dây câu vướng víu, cuối cùng lại không hiểu sao chui ra được từ trong động.
Hắn còn thấy con hổ nhỏ trong hang động giữa rừng bị đông cứng, được một người rất trẻ tuổi xách lên, mang về đồn.
Ném bên cạnh lò lửa, nấu một bát canh gừng.
Ánh mắt u ám chuyển dời, tầm mắt Cố Bạch Thủy cuối cùng dừng lại trên thanh đao sắt gỉ sét ở góc lều.
Khi chiến tranh nổ ra, binh lính nào lại dùng đao rỉ sét?
"Lão già... Là quỷ?"
Cố Bạch Thủy bần thần thở dài.
Hắn không sợ lão Ngũ trưởng mặt mày hớn hở kia, mà là xác định một sự thật ban đầu khiến Cố Bạch Thủy không hoàn toàn chấp nhận được.
Trong thế giới luân hồi này, hắn đã trở thành một phàm nhân đúng nghĩa.
Không có thần thức, không có linh lực, ngay cả một quỷ hồn già nua không nhận ra.
Lão già đã cho Cố Bạch Thủy một bài học, từ đây, Cố Bạch Thủy mới hoàn toàn chấp nhận thân phận phàm nhân của mình.
"Chúng ta trốn đi?"
Cố Tịch bỗng nhiên rướn cổ, nói với người thanh niên trước mặt: "Giúp ta cởi dây thừng, hai ta cùng nhau trốn."
"Vì sao? Vì sao phải trốn?"
Cố Bạch Thủy lắc đầu: "Ta đã ở đây hơn nửa năm, cho dù chúng nó là chúng nó không hại ta, cần gì phải trốn?"
"Chúng nó không hại ngươi." Cố Tịch nói rồi nhìn ra màn đêm dày đặc ngoài lều, hạ giọng nói: "Nhưng trong rừng có thứ, sẽ hại chết ngươi và ta."
Cố Bạch Thủy nhớ lại những thi thể không nguyên vẹn trong rừng tuyết, khắp nơi là tay chân đứt lìa, đầu một nơi thân một nẻo.
"Ngươi nói là thứ đã làm ngươi bị thương, diệt sạch cả đội tuần tra?"
Cố Tịch gật đầu: "Nó là yêu ma, chúng ta không đấu lại nó."
Cố Bạch Thủy rất nghe lời, vừa cởi trói cho Cố Tịch, vừa hỏi:
"Nó là gì? Người? Hay là thứ gì khác?"
"Nó là một đồng tử khoảng mười một, mười hai tuổi, mặt xanh nanh vàng, sức lực vô cùng."
Cố Tịch cẩn thận miêu tả lại tình cảnh lúc đó: "Nguy hiểm hơn là kẻ khống chế đồng tử, một lão đạo sĩ lôi thôi lếch thếch, miệng đầy răng vàng."
"Lão đạo sĩ đó cầm một cái hồ lô, đồng tử mặt xanh nanh vàng rất nghe lời hắn, nhào tới cắn chết người trong đội tuần tra của chúng ta."
"Lão đạo sĩ cười rất ghê tởm, còn có phần điên cuồng, nói muốn bắt chúng ta luyện thuốc để hắn đắc đạo thành tiên."
Nghe tình tiết này sao có phần quen tai?
Cố Bạch Thủy cởi nút thắt, càng nghĩ càng thấy quen thuộc.
Mộ Sắc sâm lâm?
Còn có một lão đạo sĩ điên điên khùng khùng?
"Các ngươi làm sao lại chọc phải thứ đó?"
Cố Tịch thành thật trả lời: "Gần đây ở trấn Thanh Thành có không ít trẻ con khoảng mười tuổi bị mất tích, nha dịch và bộ khoái tìm thế nào không có manh mối. Lý trưởng mới của trấn Thanh Thành không có cách nào, đành tìm đến binh lính đóng quân ở gần đây nhờ giúp đỡ."