Đang đọc truyện

Đại Đế Cấm Khu [Full Dịch]

Chương 724: Chương 724: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 724

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Nhưng không ai chứng kiến, chỉ có con ngựa và con heo dưới gốc cây đại thụ kia.

Cố Bạch Thủy im lặng không nói, đột nhiên cảm thấy có điều gì đó không đúng.

Hắc bào tăng nhân dường như cũng nhớ ra điều gì, hắn nghiêng đầu, hỏi Cố Bạch Thủy mấy câu.

"Sư huynh của ngươi biết tên của Cự Lộc Ôn Ca à?"

"Sư huynh ngươi nhét đầu hươu vào trong biển mây, một mình xử lý con hươu đó."

"Sư huynh của ngươi không biết Bạch Thành là gì, không biết nước trong thành là gì, hắn chỉ là ngẫu nhiên đưa chúng ta tới hoang dã, ngẫu nhiên gặp mấy con quái vật này chạm mặt?"

Cố Bạch Thủy chỉ ra lỗ hổng trong lời nói của tăng nhân: "Sư huynh nói là đến hoang dã tìm con Linh Dương Cự Ma kia..."

"Nhưng cũng có thể không phải."

Hai người nhìn nhau không nói, tăng nhân lắc đầu, không còn lời nào để nói.

Ngược lại Cố Bạch Thủy trầm mặc hồi lâu, cuối cùng khẽ thở dài, bất đắc dĩ nói một câu như vậy.

"Đây là Nhị sư huynh nhà ta."

Một kẻ nói nhiều lại kín miệng, không biết thật giả bao nhiêu.

Trong lòng hắn cất giấu rất nhiều bí mật, có những bí mật nhàm chán vô vị, có những bí mật chấn động lòng người.

Nhị sư huynh là một sinh vật phức tạp.

Hơn nữa,

"Mấy năm không gặp, Nhị sư huynh nhìn qua có vẻ không còn thông minh như trước... Nhưng có lẽ đã thật sự trở nên thông minh hơn rồi."

"Hắn không còn tự tìm đường chết chủ động trêu chọc Đại sư huynh nữa rồi ~"

...

"Ta vẫn có phần hoài niệm Nhị sư huynh trước kia nhìn có vẻ thông minh kia."

-

Cuối năm nào đó theo Đại Chu lịch,

Nơi biên cảnh phía nam, quân doanh gặp một trận bão tuyết lớn hiếm thấy.

Tuyết bay tán loạn còn dày hơn cả lông ngỗng, tuyết đọng chất chồng trên ngọn cây rừng, bao phủ toàn bộ dãy núi bằng một màu trắng lạnh lẽo.

Một lão Ngũ trưởng già nua chui ra khỏi doanh trướng, khoác trên mình chiếc áo nhung dày cộm, tiến vào vùng băng tuyết trắng xóa.

Đôi ủng cũ kỹ hằn lên nền tuyết những dấu chân nông sâu, đế giày ma sát với tuyết phát ra tiếng "kẽo kẹt" khe khẽ. Lão Ngũ trưởng bước đi thong thả, chậm rãi đến dưới tháp canh ở góc doanh trại.

Lão ngẩng đầu nhìn lên, đôi mắt già nheo lại thành một đường chỉ, ngăn không cho tuyết rơi đầy trời làm cản trở tầm nhìn.

Trên tháp canh, một thiếu niên mười bảy tuổi đang co ro, bị giá rét suốt một đêm, chẳng rõ còn sống hay không.

"Cộc cộc."

Lão Ngũ trưởng dùng vỏ đao gõ vào tháp canh, sau đó cất tiếng gọi: "Còn sống không?"

Trên tháp canh im ắng một hồi lâu, từ trong góc mới có một bóng người gầy gò động đậy.

Là một thiếu niên, đen nhẻm và gầy gò, vẻ mặt đờ đẫn.

Hắn bị cóng, bị tuyết lớn làm cho đông cứng suốt một đêm, nên chẳng thể lộ ra chút biểu cảm nào.

Nhưng người ta thường nói: "Mặt bị cóng đến trắng bệch".

Câu nói đó hoàn toàn dối trá, thiếu niên bị cóng đến mất nửa cái mạng, mà mặt vẫn đen sì.

Lão Ngũ trưởng nhìn thiếu niên gầy như khỉ từ trên tháp canh trèo xuống, bất đắc dĩ lắc đầu.

Mười bảy tuổi đã phải ra chiến trường, chẳng biết là con nhà ai, lại đến nơi này chịu khổ.

Thời buổi này, cũng chỉ có vậy.

Lão Ngũ trưởng lặng lẽ thở dài, hơi nước trong gió lạnh bị đông kết thành sương trắng.

Thiếu niên gầy gò quấn chặt thêm lớp áo mỏng manh, lê bước trên tuyết dày, không nói một lời tiến đến trước mặt lão Ngũ trưởng.

Lão Ngũ trưởng mặt mày nhăn nheo, tuổi tác đã cao, những ngày tháng sau này cũng chẳng còn gì đáng mong đợi.

Cũng bởi vậy, lão rất thương xót thiếu niên tuổi trẻ mà số khổ này, coi hắn như đứa cháu trai mà mình chưa từng có.

Đợi thiếu niên đến gần, lão Ngũ trưởng mới tỏ vẻ từ ái, áy náy vỗ vỗ lớp tuyết trên người hắn, giọng nói mang theo chút bất đắc dĩ, hối lỗi:

"Đêm qua tuyết lớn quá, trong trướng lại ấm áp, ta ngủ quên mất... Quên đổi ca với ngươi, thật xin lỗi."

Thiếu niên bị giá lạnh bao vây suốt một đêm, mở miệng cũng khó khăn.

Hắn chỉ lặng lẽ đi vòng qua lão Ngũ trưởng, tiến lên vài bước, cuối cùng vẫn không nhịn được dừng lại, để lại một câu trong gió:

"Tiên sư nhà ngươi, sao ngươi không đợi ta chết cóng rồi đến nhặt xác?"

...

Hôm nay là ngày cuối năm, quân doanh đóng quân lẽ ra phải rất náo nhiệt.

Nhưng đáng tiếc, nơi tiểu binh trẻ tuổi và lão Ngũ trưởng canh giữ lại là kho lương bỏ hoang ở góc khuất nhất của quân đội Chu quốc.

Doanh trại rộng lớn chỉ có hai kẻ nhàn rỗi này trông coi, cách một hai ngày, thi thoảng mới có người từ doanh trại lớn cách đó vài dặm, chuyên đến đưa chút rượu thịt, gạo các loại.

Nhưng mỗi lần đội tuần tra đi ngang qua, đội trưởng tuần tra đều sẽ vào trò chuyện với lão Ngũ trưởng đôi câu, dặn dò lão giữ gìn sức khỏe.

Cũng như hôm nay, đội tuần tra lại đến.

Đội trưởng tuần tra nói, lão Ngũ trưởng hồi trẻ từng dẫn dắt rất nhiều tân binh, bị thương mới phải rút lui khỏi tiền tuyến, tìm một nơi hẻo lánh để canh giữ tháp canh.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...