Đang đọc truyện

Đại Đế Cấm Khu [Full Dịch]

Chương 720: Chương 720: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 720

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Khoảnh khắc sau, chiếc áo cà sa màu đen bay lên trong không trung.

Huyền Trang pháp sư lướt qua mặt hồ, đến trước mặt cái đầu người.

Không ai ngờ rằng, vị tăng nhân này lại là người ra tay trước.

Huyền Trang pháp sư giơ cao cây thiền trượng khổng lồ bằng hai tay, ánh mắt bình tĩnh nhắm ngay đỉnh đầu đại hán, hai tay dùng sức... Hung hăng đập xuống.

"Uỳnh!"

Âm thanh và sóng nước cực lớn nổ tung ở giữa hồ, nước bắn tung tóe, rơi xuống mặt hồ.

Sau khi tất cả bình tĩnh lại, tăng nhân vẫn đứng nguyên tại chỗ, cây thiền trượng trong tay cong queo đến biến dạng, còn đầu của đại hán... Vẫn hoàn hảo không chút tổn hại, đến một sợi tóc không rụng.

"Đúng là hành động vô dụng."

Đại hán chậm rãi ngẩng đầu, cười nhạt đầy vẻ mỉa mai: "Dù cho ta có bị nước hồ này áp chế toàn bộ linh lực và khí huyết, thì thân thể của Chuẩn Đế không phải thứ mà đám Thánh Vương nhỏ bé các ngươi có thể phá vỡ."

Đã xé rách mặt nạ, đại hán không che giấu gì nữa, chậm rãi nhắm mắt lại.

Hắn nói: "Ta sẽ giết các ngươi, thời gian tiếp theo, để cho các ngươi chạy trốn."

"Đợi đến khi t~a thoát khỏi gông cùm, dù chân trời góc bể, ba người các ngươi không có chỗ chôn thân."

...

Chạy trốn? Hay không chạy trốn?

Đây là một vấn đề đáng suy ngẫm.

Tình hình hiện tại rất rõ ràng, đại hán trong hồ không thèm để ý đến ba người trên mặt hồ nữa, mà đang dưỡng sức, tích lũy linh lực để phá vỡ phong ấn của thủy lao.

Nhưng Tô Tân Niên và những người khác không làm gì được đại hán, không thể làm hắn bị thương, không thể giết chết hắn.

"Ta có một ý."

Cố Bạch Thủy nhìn cái đầu người cách đó không xa, nói: "Hắn nổi lên mặt nước là để thoát khỏi nước hồ, vậy nếu ấn cái đầu này trở lại trong hồ, có lẽ sẽ có tác dụng?"

Huyền Trang pháp sư lắc đầu, cầm cây thiền trượng cong queo trong tay lên: "Đầu cứng, ấn không được."

Nghe ý kiến của tiểu sư đệ, Tô Tân Niên lại nhướng mày, thò tay vào trong tay áo, lấy ra một hộp ngọc trắng rỗng.

Hết cái này đến cái khác, gần trăm hộp ngọc trắng nhanh chóng được bày ra trước mặt.

"Hãy suy nghĩ rộng ra một chút, xiềng xích thật ra chỉ dài có vậy... Hay là, chúng ta mở rộng bức tường này ra một chút?"

Tăng nhân và Cố Bạch Thủy nhìn nhau, hiểu ý của Tô Tân Niên.

Nâng cao tường, đổ nước vào, nhấn chìm đỉnh đầu của tên kia.

"Trong thành chắc hẳn còn có những nơi khác còn sót lại nước."

Tô Tân Niên chia hộp ngọc trắng và một đống đồ đựng khác cho Cố Bạch Thủy và tăng nhân: "Các ngươi đi lấy nước, ta đi thử phá vài bức tường, lấy ít đá trong thành mang đến đây."

Ba người tản ra.

Tô Tân Niên đi xuống tầng dưới, phá hủy mấy tòa kiến trúc trong Thiên Cung, phía sau mang theo một chuỗi gạch ngói, trở lại mặt hồ trên đỉnh tường.

Hắn là một thợ xây có tay nghề rất tốt, xây một bức tường không có gì khó khăn.

Tăng nhân bên kia đi đi lại lại, dùng những đồ đựng mà Tô Tân Niên đưa cho để vận chuyển nước trong thành.

Chẳng bao lâu sau, đại hán ở giữa hồ đã nhận ra điều không ổn.

Nước hồ sao lại dâng lên?

Đại hán hé mắt, tận mắt nhìn thấy hai bóng người bên cạnh tường thành bận rộn, bắt đầu xây dựng thêm cho Thiên Cung.

Mực nước hồ ngày càng dâng cao, từ cổ lan đến môi dưới.

Đại hán ngây người, trong đáy mắt thoáng lộ vẻ hoang mang.

Một mặt, hắn không ngờ những người này lại có thể suy nghĩ đến mức này, lại còn bắt đầu xây tường.

Mặt khác, thần thức trong đầu hắn quả thực bắt đầu trở nên chậm chạp.

Vẻ mặt của đại hán Chuẩn Đế dần trở nên hung ác, đương nhiên hắn không thể ngồi chờ chết, để mặc cho những người này nhốt hắn trong hồ.

Nhưng ngay khi hắn định vận dụng toàn bộ thần hồn và linh lực, liều chết một phen, thì một dòng nước trong vắt từ trên đỉnh đầu dội xuống.

Thanh niên áo trắng mỉm cười, nhẹ giọng nói một câu.

"Hai người bọn họ không làm gì được ngươi, nhưng không có nghĩa là ta thật sự không giết được ngươi, tiền bối."

Một vật thể lạnh lẽo đập vào huyệt thái dương của đại hán, Đế tức tràn ngập, chỉ trong nháy mắt tước đoạt ngũ giác của Chuẩn Đế.

Tô Tân Niên chậm rãi đứng thẳng người dậy, lặng lẽ cất vật trong tay đi, sau đó nhìn xung quanh, bất giác nhíu mày.

"Chậc, tiểu sư đệ vẫn chưa về."

...

Cùng lúc đó, ở một nơi khác trong Thiên Cung Bạch Thành.

Cố Bạch Thủy đẩy một cánh cửa ra, bước vào một sân viện màu trắng.

Hắn lấy đi một thùng nước trong sân, nhưng khi đi ngang qua cửa một gian phòng, thì dừng bước.

Trên cửa phòng treo một tấm bảng gỗ, đã nhiều năm trôi qua, vẫn không bị nước làm hủ mục.

Ánh mắt Cố Bạch Thủy dần tập trung, tiến lên phía trước lấy tấm bảng gỗ xuống, quan sát một hồi, vẻ mặt đột nhiên thay đổi.

Hắn đẩy cửa phòng ra, bước vào trong, tỉ mỉ tìm kiếm một hồi lâu, cuối cùng tìm thấy thứ mình dự đoán ở một góc.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...