Đang đọc truyện

Đại Đế Cấm Khu [Full Dịch]

Chương 717: Chương 717: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 717

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

"Phật pháp mênh mông, năm tháng đằng đẵng, t~a khổ tu Phật pháp hơn ngàn năm, một lòng tìm kiếm tịnh thổ trong lòng, không ngờ lại bị gian nhân đánh lén hãm hại, lưu lạc đến bước đường chật vật này."

Tô Tân Niên trầm ngâm lui về phía sau một bước, đối với lời nói của gã cao to này vẫn giữ thái độ nửa tin nửa ngờ.

Tu Phật?

Thường thì Bồ Tát La Hán Tôn giả tinh thông Phật pháp đều là những bậc thánh hiền từ bi, lòng mang thương xót.

Nhưng gã cao to chỉ ngầm ám chỉ mình là Phật tu.

Vì vậy Tô Tân Niên suy nghĩ một lúc, xoay người, ánh mắt dừng trên mặt Huyền Trang Pháp Sư và tiểu sư đệ.

Tăng nhân nhất định sẽ tụng kinh niệm Phật à?

Tô Tân Niên nhớ lại những hành vi bạo lực của Huyền Trang Pháp Sư trên đường đi, cảm thấy còn phải xem xét lại.

Nhưng trình độ Phật pháp của tiểu sư đệ… quả thực không tệ.

Sư phụ khi còn sống am hiểu Phật pháp, cũng luôn nói tiểu sư đệ rất có tuệ căn, so với cái đầu gỗ này của hắn thì giỏi hơn nhiều.

"Sư đệ, ta nhớ ngươi vẫn rất thích nghiên cứu Phật pháp, đáng tiếc người tu Phật của Diêu Quang Thánh Địa chúng ta quả thực hiếm hoi, nay vừa hay có cơ hội có thể thỉnh giáo tiền bối, ngươi thấy thế nào?"

Cố Bạch Thủy nghe vậy nhướng mày, trao đổi ánh mắt với Nhị sư huynh một lát, sau đó "hân hoan" đồng ý.

Hai sư huynh đệ lướt qua nhau trên mặt hồ.

Tô Tân Niên quay về đi tới bên cạnh tăng nhân, nhìn tiểu sư đệ đến gần gã cao to trong nước, sau đó ngồi xuống trên mặt nước.

Xem ra hai người bọn họ đang chuyên tâm trao đổi Phật pháp.

Sư đệ hỏi, gã cao to đáp.

Vài ba câu, đã thông suốt.

Tô Tân Niên và Huyền Trang Pháp Sư im lặng quan sát.

Đợi khoảng chừng hai khắc sau, Cố Bạch Thủy mới đứng dậy, vẻ mặt vẫn còn chưa thỏa mãn, còn thi lễ với gã cao to trong nước.

Một bộ dáng được lợi không ít.

Cố Bạch Thủy từ giữa hồ đi về, đến trước mặt Tô Tân Niên.

Tô Tân Niên giơ tay bố trí một trận pháp cách âm tinh diệu, trong trận chỉ có hai sư huynh đệ, ngay cả Huyền Trang Pháp Sư cũng bị ngăn cách ở bên ngoài.

"Thế nào sư đệ?"

Cố Bạch Thủy trầm mặc hồi lâu, vẻ mặt trở nên bình thản. "Da lông thô thiển, cố làm ra vẻ huyền bí, kiến thức nửa vời, lời nói trống rỗng."

Tô Tân Niên hỏi: "Ngươi nói hắn? Hay là chính ngươi?"

"Đương nhiên là hắn."

Cố Bạch Thủy bất đắc dĩ nói: "Gã này quả thực đã học qua kinh Phật, lừa gạt một số tăng nhân có chút thành tựu thì hoàn toàn đủ, nhưng… hắn không phải Phật tuvốn dĩ không coi trọng Phật, chỉ là khoác một lớp áo cà sa hào nhoáng mà thôi."

Vẻ mặt Tô Tân Niên khẽ động, hiểu ý tứ trong lời nói của sư đệ.

Tiểu sư đệ chắc là đã nhìn ra được điều gì đó, mới nói như vậy.

Tô Tân Niên hỏi: "Vậy hắn là cái gì?"

Yêu, ma?

Quỷ, thú?

Cố Bạch Thủy do dự một chút, mở miệng, đưa ra một đáp án ngoài dự liệu.

"Hắn là thần, một vị thần được tạo ra."

"Thần?" Tô Tân Niên không hiểu.

Cố Bạch Thủy giải thích: "Thần tiên, Thần tộc là một loại thân phận và lai lịch, không liên quan nhiều đến cảnh giới."

"Sư huynh còn nhớ Tây Du Dã Sử trong núi không?"

Tô Tân Niên chợt khựng lại, hiểu ý của tiểu sư đệ.

Tây Du Dã Sử ghi lại:

Bốn người đi tây thiên thỉnh kinh, một khỉ, một heo, một tăng và một tăng khác.

Nhưng bốn thầy trò này, thật ra sau lưng đều có những biểu tượng riêng.

Con khỉ không phải người, là yêu do trời sinh đất dưỡng;

Đường Tăng không phải người, là Phật chuyển thế đầu thai;

Sa Tăng không phải người, là thần từ trên trời giáng xuống.

Cho nên, người là heo?

"Sư huynh, hắn là Sa Tăng."

"Sư đệ, trên trán hắn không có phù của Trường Sinh."

"Sư huynh, ngươi nói xem có khả năng… khuôn mặt mà chúng ta đang nhìn thấy, thật ra là sau gáy của hắn không?"

-

Mặt hồ phẳng lặng, sóng biếc lăn tăn.

Tô Tân Niên và Cố Bạch Thủy trong pháp trận cách âm rù rì trò chuyện hồi lâu, không coi ai ra gì, chẳng buồn để ý đến ngoại giới.

Huyền Trang pháp sư cứ đứng trên mặt nước kiên nhẫn chờ đợi, dường như nhập định bất động.

Tăng nhân thân khoác hắc bào mỏng manh, mặt mày như ngọc, thần sắc bình thản.

Ánh mắt hắn lướt qua mặt hồ trong vắt, dừng lại trên trán gã cao to trong hồ, tăng nhân dường như phát hiện ra điều gì đó không ổn, cau mày trầm tư hồi lâu.

Mà trong pháp trận sau lưng Huyền Trang pháp sư, cuộc trò chuyện của đôi sư huynh đệ kia càng thêm kịch liệt.

Cố Bạch Thủy hỏi Tô Tân Niên mấy vấn đề, liên quan đến mưu đồ của Nhị sư huynh ở Đông Châu.

Ví như sư huynh rốt cuộc muốn làm gì?

Vì sao nhất định phải giết Tri Thiên Thủy?

Còn nữa… Vì sao lại có nhiều dị thú khổng lồ tụ tập ở Đông Châu đại lục như vậy?

Hiện tượng này có phải cũng liên quan đến mưu đồ của Tô Tân Niên không?

Tiểu sư đệ hỏi rất nghiêm túc, sư huynh cũng giải thích cặn kẽ từng vấn đề.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...