Đang đọc truyện
Đại Đế Cấm Khu [Full Dịch]
Chương 716: Chương 716: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 716
Hai vệt máu chảy xuống dái tai.
Tô Tân Niên rên lên một tiếng, mượn thế lui một bước, cũng lặng lẽ thu lại vật trong tay áo.
"Các ngươi, là ai?"
-
Một đạo thanh âm bình tĩnh đạm mạc lướt qua mặt hồ.
Hai giọt máu đỏ tươi rơi vào làn nước trong veo.
Cố Bạch Thủy đầu váng mắt hoa, trong đầu trống rỗng một mảnh, thanh âm của Chuẩn Đế vang vọng trong thân thể mấy lần mới dần bình phục.
Dưới chân hẫng một cái, thân thể khựng lại, may mà không rơi xuống hồ.
Cố Bạch Thủy lắc đầu, đưa mắt nhìn về phía trước, ánh mắt dừng trên đôi tai nhuốm máu của Tô Tân Niên.
Hai giọt máu dần tan ra, vết thương trên tai thoạt nhìn rất nhanh sẽ khôi phục như cũ.
Nhưng điều này vẫn không thay đổi được sự thật vừa xảy ra:
Tô Tân Niên bị thương, bị thương chỉ trong năm chữ.
Năm chữ đã có thể làm Thánh Vương bị thương, đây chính là sự kinh khủng của Chuẩn Đế.
Mặc dù bị thủy lao vây khốn không biết bao nhiêu năm tháng, mặc dù từ khi thức tỉnh đến giờ chỉ chưa đầy một nén nhang, người trong hồ cứ thế nhẹ nhàng làm được điều mà hai con cổ yêu khổng lồ Cự Lộc và dê núi không làm được.
Quả nhiên, trên Chuẩn Đế, chính là một tầng thứ sinh mệnh khác.
Mí mắt Cố Bạch Thủy khẽ động, dùng mi mắt che đi một tia dị sắc nơi đáy mắt.
Chuẩn Đế trong hồ làm sư huynh bị thương.
Nhưng… đây lại đúng là tình huống bọn họ muốn thấy nhất.
Lúc này trong lòng Tô Tân Niên đang nghĩ gì, không ai biết rõ.
Nhưng ít nhất lúc này trong lòng Cố Bạch Thủy đã thầm thở phào nhẹ nhõm.
Chuẩn Đế ra tay với Nhị sư huynh, điều này cũng ngầm cho thấy một khả năng:
Chuẩn Đế trong hồ hiện tại rất suy yếu, trạng thái thân thể rất kém, phần lớn là không thể bất ngờ ra tay giết người.
Nếu không, hắn không cần dùng đến thủ đoạn này để cảnh cáo uy hiếp đám người Tô Tân Niên.
Nếu nắm chắc phần thắng, gã cao to tóc xõa trong hồ có thể không làm gì cả, cũng có thể trực tiếp phế đi đôi chân của Tô Tân Niên, nắm chắc cục diện trong tay.
Chỉ có dùng loại thủ đoạn nhìn qua rất lợi hại này, nhưng lại chỉ khiến Tô Tân Niên bị chút thương nhẹ, mới là chi tiết đáng để suy ngẫm nhất.
Một lời đả thương người, nhìn qua rất dọa người.
Nhưng trong mắt hai sư huynh đệ này, bộ Lạic lộ không ít điều đáng suy nghĩ.
Điều sư đệ nghĩ được, sư huynh đương nhiên cũng nghĩ tới.
Tô Tân Niên bất động thanh sắc mỉm cười, vẻ mặt như thường trả lời vấn đề của người trong hồ.
"Tại hạ là Thánh Chủ đương nhiệm của Diêu Quang Thánh Địa, vị đại sư kia là bạn tốt của ta, Thánh Tăng đến từ Đường Quốc, còn có tiểu sư đệ của ta."
"Không biết nên xưng hô với tiền bối như thế nào?"
Tô Tân Niên đẩy ngược vấn đề lại, thăm dò thân phận của người trong hồ một cách đơn giản.
"Thân phận của t~a, há lại để hạng tiểu bối như ngươi dám tùy tiện suy đoán?"
Trong mắt gã cao to lóe lên vẻ hung ác, giọng điệu lạnh băng chặn lại sự thăm dò của Tô Tân Niên.
Tô Tân Niên không giận, cười híp mắt gật đầu: "Tiền bối nói đúng, ngài không muốn tiết lộ thân phận, bọn ta không nên hỏi nhiều."
"Chẳng qua sư đệ của ta cảm thấy tiền bối bị yêu ma gian tà hãm hại, mới bị nhốt trong Thủy Lao thành này, tiểu tử này từ nhỏ đã… thiện tâm, không có tâm cơ, thấy tiền bối vất vả như vậy, muốn giúp ngài thoát khỏi hồ nước này."
Tô Tân Niên lúc nói lời này mặt không đỏ tim không đập, nghiêm trang nói những lời trái lương tâm.
"Nhưng ta là sư huynh, cũng phải giữ lại vài phần tâm tư, cho nên mới muốn hỏi lai lịch của tiền bối, để an tâm giúp tiền bối thoát khỏi khốn cảnh."
Gã cao to nghe vậy, vẻ lạnh lùng trong mắt dịu đi đôi chút.
Hắn liếc nhìn thiếu niên áo xám đang trốn ở phía xa, Cố Bạch Thủy đúng lúc mỉm cười.
"Các ngươi là người của Diêu Quang Thánh Địa?"
Tô Tân Niên gật đầu đáp: "Vâng, tiền bối."
"Sư phụ ngươi tên gì?"
Gã cao to dường như vẫn còn cố kỵ, lại hỏi Tô Tân Niên một câu.
"Sư phụ ta… chỉ là một dã tu trong núi, không có danh tiếng gì, cảnh giới tu vi không cao, tiền bối có lẽ chưa từng nghe qua."
Tô Tân Niên ậm ừ cho qua.
Gã cao to suy nghĩ một chút, đổi sang một vấn đề khác: "Thánh Chủ đời trước của Diêu Quang Thánh Địa là ai?"
"Tán Quang Tôn Nhân."
Tô Tân Niên vẻ mặt bình tĩnh, không lộ ra chút sơ hở nào.
Gã cao to cau mày suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng cũng chỉ gật đầu.
Hắn chưa từng nghe qua cái tên này, có lẽ là do đã cách biệt với thế gian quá lâu.
"Tiền bối, ngài và Diêu Quang Thánh Địa của bọn ta có quan hệ gì chăng?"
Gã cao to máy móc gật đầu. "Từng đến Diêu Quang Thánh Địa giảng giải kinh Phật một lần, truyền bá Phật pháp."
"Phật kinh? Phật pháp?"
Vẻ mặt Tô Tân Niên trở nên kỳ quái. "Tiền bối là Phật tu chân nhân?"
Gã cao to không thừa nhận không phủ nhận, chỉ lặng lẽ thở dài.